Các sử gia nói rằng Thời Đại Nguyên Tử bắt đầu vào ngày 16/07/1945, khi vũ khí hạt nhân đầu tiên được kích nổ tại một sa mạc xa xôi ở New Mexico. Nhưng triết gia người Hy Lạp Democritus (460-370 TC) đã khám phá ra sự hiện hữu và sức mạnh của nguyên tử từ rất lâu trước khi người ta sáng chế ra bất kỳ thứ gì để có thể nhìn thấy được những vật chất nhỏ bé cấu tạo nên cả vũ trụ này. Democritus đã hiểu thấu đáo hơn những gì ông có thể thấy và kết quả là có thuyết nguyên tử.

Kinh Thánh cho chúng ta biết bản chất của đức tin là nắm lấy những gì không thể thấy. Hê-bơ-rơ 11:1 khẳng định: “Đức tin là sự xác quyết về những điều mình đang hi vọng, là bằng chứng của những điều mình chẳng xem thấy”. Sự bảo đảm này không phải là kết quả của tư duy tích cực hay mơ ước hão huyền. Đây là lòng tin nơi Đức Chúa Trời mà chúng ta không thể thấy nhưng sự hiện hữu của Ngài là thực tại rõ ràng nhất trên vũ trụ này. Điều đó được bày tỏ qua cõi tạo vật của Ngài (Thi. 19:1) và qua sự mặc khải bản tánh và đường lối không thể thấy được của Ngài qua Con Ngài, là Chúa Jêsus, Đấng đã đến để bày tỏ tình yêu của Cha cho chúng ta (Gi. 1:18).

Đây là Đức Chúa Trời mà trong Ngài “chúng ta được sống, hoạt động và hiện hữu”, như sứ đồ Phao-lô đã nói (Cv. 17:28). Thế nên, “chúng ta bước đi bằng đức tin, chứ không bởi mắt thấy” (II Cô. 5:17). Nhưng chúng ta không bước đi một mình. Đức Chúa Trời mà chúng ta không thấy được luôn đi cùng chúng ta trên mỗi bước đường.