Tại Úc, một báo cáo đã trình bày sơ bộ về tình trạng đáng lo ngại của hạn hán, sự nóng bức và các đám cháy khắc nghiệt. Bài viết miêu tả một năm kinh hoàng với lượng mưa nhỏ giọt, biến cây cối trở nên trơ trụi. Những đám cháy dữ dội đã thiêu rụi cả vùng nông thôn. Cá chết. Mùa màng thất bát. Tất cả bởi vì họ không có nguồn tài nguyên mà chúng ta vẫn hay xem nhẹ – nước, thứ mà tất cả chúng ta đều cần để sống.

Dân Y-sơ-ra-ên cũng đã ở trong thế tiến thoái lưỡng nan gây sợ hãi. Khi dân sự đóng trại trong đồng vắng khô khan và cằn cỗi, chúng ta đọc thấy dòng chữ báo động này: “Ở đây không có nước cho dân chúng uống” (Xuất. 17:1). Dân sự sợ hãi. Cổ họng họ khát khô. Cát thì bỏng rát dưới chân. Con cái họ phải chịu đựng cơn khát. Vì hoảng sợ nên dân sự đã “gây chuyện với Môi-se”, đòi phải có nước (c.2). Nhưng Môi-se có thể làm gì? Ông chỉ có thể đến với Chúa.

Và Chúa đã ban cho Môi-se sự hướng dẫn lạ lùng: “Hãy… cầm trong tay cây gậy… đập tảng đá thì nước từ đó sẽ chảy ra cho dân chúng uống” (c.5-6). Môi-se đập tảng đá và dòng nước phun ra, đủ cho cả dân sự và súc vật của họ. Ngày hôm đó, dân Y-sơ-ra-ên biết rằng Đức Chúa Trời của họ yêu thương họ. Ngài chu cấp cho họ nguồn nước dư dật.

Nếu bạn đang trải qua một sự khô hạn trong đời, hãy biết rằng Chúa biết và Ngài ở cùng bạn. Bất cứ điều gì bạn cần, bất cứ điều gì bạn thiếu, ước ao rằng bạn sẽ tìm thấy niềm hy vọng và sự tươi mới trong nguồn nước dư dật của Ngài.