Chú chó già ngồi cạnh tôi và nhìn chằm chằm vào khoảng không. Nó đang nghĩ gì vậy nhỉ? Một điều tôi biết đó là nó không nghĩ về cái chết bởi vì chó không “hiểu được”. Chúng không nghĩ về những chuyện tương lai. Nhưng chúng ta thì có. Cho dù tuổi tác, sức khỏe hay của cải chúng ta có như thế nào, thì cũng có một lúc nào đó chúng ta nghĩ về cái chết. Đó là bởi vì không giống như thú vật, chúng ta có “hiểu biết”, theo Thi Thiên 49:20. Chúng ta biết mình sẽ chết và chúng ta không làm được gì với chuyện đó cả. “Không ai chuộc được anh em mình hoặc trả giá chuộc người ấy nơi Đức Chúa Trời” (c.7). Không ai có đủ tiền trả cho chính mình để được ra khỏi mộ phần.

Nhưng có một cách để thoát khỏi chung kết của sự chết: “Đức Chúa Trời sẽ cứu chuộc linh hồn tôi khỏi quyền âm phủ”, tác giả Thi Thiên khẳng định, “Vì Ngài sẽ tiếp rước tôi” (c.15). Robert Frost đã nói: “Nhà là nơi bạn được tiếp rước khi tới lúc bạn phải đi đến đó”. Chúa đã chuộc chúng ta khỏi sự chết bởi Con Ngài, Đấng đã “phó chính mình làm giá chuộc mọi người” (I Tim. 2:6). Bởi đó Chúa Jêsus hứa rằng khi giờ đã điểm, Ngài sẽ chào đón và tiếp rước chúng ta (Gi. 14:3).

Khi thời khắc đến, Chúa Jêsus, Đấng đã dâng cho Đức Chúa Trời giá trả cho sự sống của tôi, sẽ chào đón tôi vào nhà của Cha Ngài với vòng tay rộng mở.