Có lẽ nó là ‘vật tế’ vĩ đại nhất lịch sử. Chúng ta không biết liệu tên của nó là Daisy, Madeline hay Gwendolyn (những tên gọi này đã được đề xuất), nhưng con bò của bà O’Leary đã bị đổ lỗi gây ra trận hỏa hoạn Great Chicago năm 1871, khiến một phần ba cư dân thành phố mất đi nhà cửa. Ngọn lửa bị gió mạnh thổi qua các công trình kiến trúc bằng gỗ, đã cháy trong ba ngày và cướp đi sinh mạng của gần ba trăm người.

Trong nhiều năm, người ta cho rằng ngọn lửa đã bắt đầu khi con bò húc đổ chiếc đèn lồng đang cháy trong nhà kho. Sau khi điều tra thêm – 126 năm sau – Ủy ban Cảnh sát và Phòng cháy chữa cháy của thành phố đã thông qua nghị quyết minh oan cho con bò và chủ của nó, đồng thời đề nghị giám sát các hoạt động của người hàng xóm.

Công lý thường cần thời gian và Kinh Thánh cho biết điều đó khó khăn thế nào. Điệp khúc “cho đến bao giờ” lặp lại bốn lần trong Thi Thiên 13: “Đức Giê-hô-va ôi! Ngài mãi quên con cho đến chừng nào? Ngài ẩn mặt với con cho đến bao giờ? Con phải khốn khổ trong tâm hồn, hằng ngày con phải buồn thảm trong lòng cho đến bao giờ? Kẻ thù con sẽ được tôn cao hơn con cho đến chừng nào?” (c.1-2). Nhưng giữa sự than khóc của mình, Đa-vít đã tìm thấy lý do để tin cậy và hy vọng: “Nhưng con đã tin cậy nơi sự nhân từ Chúa; Xin cho lòng con vui mừng về sự cứu rỗi của Chúa” (c.5).

Dù cho công lý thường chậm trễ, nhưng tình yêu của Chúa không bao giờ làm chúng ta thất vọng. Chúng ta có thể tin cậy và yên nghỉ trong Ngài, không chỉ trong hiện tại mà còn trong cõi đời đời.