Sau khi được thông báo về cuộc gọi khẩn cấp của một công dân đang lo ngại, vị cảnh sát đã lái xe dọc theo đường ray xe lửa, chiếu đèn vào bóng tối cho đến khi anh phát hiện một chiếc xe chắn ngang đường ray. Máy quay trên bảng điều khiển ghi lại cảnh tượng nguy hiểm khi đoàn tàu đang lao thẳng về phía ô tô. Vị cảnh sát nói: “Đoàn tàu đang đến nhanh, khoảng 80-130km/h”. Không chút do dự, anh kéo người đàn ông bất tỉnh khỏi xe chỉ vài giây trước khi tàu hỏa lao tới.

Kinh Thánh bày tỏ rằng Đức Chúa Trời là Đấng giải cứu – thường đúng vào lúc mọi thứ dường như sụp đổ. Bị mắc kẹt ở Ê-díp-tô và suy tàn bởi sự áp bức ngột ngạt, dân Y-sơ-ra-ên không thể hình dung được sự giải thoát. Tuy nhiên, trong sách Xuất Ê-díp-tô ký, chúng ta thấy Đức Chúa Trời đã ban cho họ những lời đầy hy vọng: “Ta đã thấy rõ nỗi khốn khổ của dân Ta tại Ai Cập và đã nghe thấu tiếng họ kêu than… Ta biết được nỗi đau đớn của họ” (3:7). Và Chúa không chỉ ‘thấy’, Ngài hành động. “Ta ngự xuống để giải cứu dân nầy” (c.8). Đức Chúa Trời đã đem họ ra khỏi cảnh nô lệ. Đó chính là sự giải cứu thiên thượng.

Sự giải cứu của Chúa đối với dân Y-sơ-ra-ên bày tỏ tấm lòng và quyền năng của Ngài để giúp đỡ những ai đang gặp khó khăn. Chúa vùa giúp chúng ta là những người phải bị hư mất nếu Chúa không đến giải cứu chúng ta. Mặc dù có thể hoàn cảnh vô cùng khốc liệt hoặc vô phương cứu chữa, nhưng chúng ta có thể hướng mắt và hướng lòng lên Chúa, trông chờ sự giải cứu của Ngài.