Vào những năm cuối đời, suy nghĩ cùng với ký ức về cuộc đời đầy thử thách cũng như tràn ngập ân điển của bà Goodrich lúc thì rõ ràng, lúc thì mờ nhạt. Ngồi bên cửa sổ nhìn ra dòng nước của Vịnh Grand Traverse ở Michigan, bà với lấy sổ tay. Bằng những lời mà chẳng bao lâu sau đó bà không nhận ra là của mình, bà đã viết: “Tôi đang ngồi trên chiếc ghế yêu thích, chân đặt trên bệ cửa và trái tim tôi bay bổng. Mặt trời soi bóng trên mặt nước bên dưới, chuyển động liên tục – đến nơi mà tôi không biết. Nhưng cảm ơn Ngài – Cha kính yêu trên trời – vì vô số món quà và tình yêu bất diệt của Ngài! Điều đó luôn làm tôi ngạc nhiên – Làm sao có thể? Rằng tôi rất yêu một Đấng mà tôi không thể nhìn thấy”.

Sứ đồ Phi-e-rơ cũng nhận biết điều kỳ diệu như thế. Ông đã tận mắt thấy Chúa Jêsus, nhưng những người đọc thư của ông thì không. “Dù chưa thấy Ngài… anh em vẫn tin Ngài và hân hoan trong niềm vui rạng ngời, khôn tả” (I Phi. 1:8). Chúng ta yêu Chúa Jêsus không phải vì mệnh lệnh, nhưng bởi sự giúp đỡ của Thánh Linh (c.11) chúng ta bắt đầu nhận thấy Ngài yêu chúng ta đến dường nào.

Chúng ta không chỉ nghe rằng Ngài quan tâm đến những người như chúng ta. Nhưng chính chúng ta đã kinh nghiệm lời hứa của Đấng Christ khi Ngài làm cho sự hiện diện kỳ diệu vô hình của Ngài và Thánh Linh Ngài trở nên thực hữu đối với chúng ta trong mọi giai đoạn của cuộc sống.