Sau khi tách khỏi một hội thánh mà vợ chồng tôi đã sinh hoạt lâu năm, chúng tôi có dịp hội ngộ thông công sau ba năm dài. Nhưng mọi người sẽ đối xử với chúng tôi ra sao? Liệu họ có chào đón chúng tôi trở lại? Họ có yêu thương chúng tôi không? Có tha thứ vì chúng tôi đã ra đi không? Chúng tôi nhận được câu trả lời vào một sáng Chúa Nhật đầy nắng. Khi chúng tôi bước vào cánh cửa lớn ở nhà thờ, chúng tôi nghe thấy tên mình. “Pat! Dan! Thật tuyệt khi được gặp lại!” Giống như Kate DiCamillo, tác giả sách thiếu nhi, đã viết trong một cuốn sách nổi tiếng của mình: “Độc giả thân mến, không có gì ngọt ngào trong thế giới buồn bã này hơn là tiếng người bạn yêu thương gọi tên bạn”.

Sự đảm bảo tương tự cũng dành cho dân Y-sơ-ra-ên. Chúng tôi đã chọn một hội thánh khác để sinh hoạt trong một thời gian, nhưng dân Y-sơ-ra-ên đã quay lưng với Chúa. Tuy vậy, Ngài vẫn chào đón họ trở về. Ngài sai tiên tri Ê-sai đến để đảm bảo với họ rằng: “Đừng sợ, vì Ta đã cứu chuộc con. Ta đã gọi đích danh con và con thuộc về Ta” (Ês. 43:1).

Trong thế giới này – nơi chúng ta cảm thấy mình vô hình, không được tôn trọng, thậm chí là vô danh – hãy yên lòng vì Chúa biết tên từng người trong chúng ta. Ngài hứa rằng: “Ta xem con là quý báu và đáng chuộng” (c.4). “Khi con vượt qua các dòng nước, Ta sẽ ở cùng; Khi con lội qua sông, sẽ chẳng bị nước cuốn” (c.2). Lời hứa này không chỉ dành cho dân Y-sơ-ra-ên. Chúa Jêsus đã mua chuộc chúng ta bằng mạng sống của Ngài. Ngài biết tên chúng ta. Vì sao? Vì trong tình yêu thương, chúng ta thuộc về Ngài.