Bạn có tưởng tượng khủng long trông như thế nào khi chúng tồn tại trên đất không? Hàm răng to? Bộ da có vảy? Đuôi dài? Họa sĩ Karen Carr đã tái hiện những sinh vật tuyệt chủng này trong những bức tranh tường lớn. Một trong những bức ảnh toàn cảnh của cô cao hơn 6m và dài hơn 18m. Vì kích thước quá lớn, bức tranh này đã phải cần đến một nhóm chuyên gia để lắp đặt chúng vào vị trí tại Bảo tàng Lịch sử tự nhiên Sam Noble Oklahoma.

Thật khó để đứng trước bức tranh tường này mà không cảm thấy nhỏ bé trước loài khủng long. Tôi có cảm giác tương tự khi đọc sự mô tả của Chúa về loài vật mạnh mẽ “Bê-hê-mốt” (Gióp 40:10). Loài vật to lớn này gặm cỏ như bò và có đuôi to bằng thân cây. Xương của nó giống như thanh sắt. Chúng lững thững băng qua những ngọn đồi chăn thả gia súc, thỉnh thoảng dừng lại để thư giãn ở đầm lầy địa phương. Khi nước lũ dâng cao, Bê-hê-mốt vẫn thản nhiên.

Không ai có thể thuần hóa được con vật này, ngoại trừ Đấng tạo dựng nên nó (c.14). Đức Chúa Trời nhắc nhở Gióp về chân lý này trong lúc nan đề phủ bóng đen mờ mịt lên cuộc đời ông. Đau buồn, hoang mang và thất vọng che lấp tầm nhìn của ông cho đến khi ông bắt đầu thắc mắc với Chúa. Nhưng lời đáp của Ngài giúp Gióp nhìn thấy quy mô thật sự của mọi việc. Đức Chúa Trời vĩ đại hơn mọi nan đề của ông và Ngài có đủ quyền năng để giải quyết các vấn đề mà Gióp không thể tự giải quyết được. Cuối cùng, Gióp thừa nhận “Chúa có thể làm được mọi việc” (42:2).