Bà Martha đã phục vụ với tư cách là trợ giảng ở trường tiểu học trong hơn 30 năm. Mỗi năm, bà dành dụm tiền để mua áo khoác, khăn choàng và găng tay cho học sinh nghèo. Sau khi bà mất vì ung thư bạch cầu, chúng tôi đã tổ chức một buổi lễ kỷ niệm. Thay vì tặng hoa, mọi người đã quyên góp hàng trăm chiếc áo khoác mùa đông mới cho những học sinh mà bà yêu thương và phục vụ trong nhiều thập kỷ. Nhiều người chia sẻ những câu chuyện về vô số cách mà bà Martha đã khích lệ người khác bằng lời nói nhân từ và hành động quan tâm. Các đồng nghiệp giáo viên đã tưởng nhớ đến bà bằng chiến dịch kêu gọi quyên tặng áo khoác hàng năm trong ba năm sau khi bà kết thúc cuộc đời trên đất. Di sản nhân từ của bà vẫn truyền cảm hứng cho người khác để phục vụ cách rộng rãi cho những người nghèo khó.

Trong Công Vụ 9, Lu-ca chia sẻ câu chuyện về Đô-ca, người phụ nữ “làm nhiều việc thiện và hay bố thí” (c.36). Sau khi bà bị bệnh và qua đời, cộng đồng đang đau buồn đó thúc giục Phi-e-rơ đến thăm. Tất cả những bà góa cho Phi-e-rơ thấy Đô-ca đã phục vụ thế nào lúc còn sống (c.39). Bằng hành động kỳ diệu của lòng trắc ẩn, Phi-e-rơ đã gọi Đô-ca sống lại. Tin tức về sự sống lại của Đô-ca lan truyền và “có nhiều người tin theo Chúa” (c.42). Nhưng chính cam kết phục vụ người khác theo những cách thiết thực của Đô-ca đã chạm đến tấm lòng của cộng đồng và cho thấy sức mạnh của lòng rộng rãi xuất phát từ tình yêu thương.