Alice Kaholusuna nhớ lại câu chuyện người Hawaii ngồi bên ngoài đền thờ thật lâu để sửa soạn chính mình trước khi bước vào trong. Thậm chí sau khi đi vào, họ sẽ bò đến bàn thờ để cầu nguyện. Sau đó, họ sẽ lại ngồi bên ngoài thật lâu để “hà sinh khí” vào lời cầu nguyện của mình. Khi các nhà truyền giáo đến hòn đảo này, người Hawaii đôi khi cũng xem những lời cầu nguyện của các giáo sĩ là kỳ quặc. Các giáo sĩ đứng lên, nói một vài câu, gọi đó là “cầu nguyện”, rồi nói amen, và thế là xong. Người Hawaii miêu tả những lời cầu nguyện như vậy là “không có sinh khí”.

Câu chuyện của Alice cho thấy con dân Chúa không phải lúc nào cũng nắm lấy cơ hội để “yên lặng và biết” (Thi. 46:10). Xin đừng nhầm lẫn – Chúa vẫn nghe lời cầu nguyện của chúng ta dù đó là lời cầu nguyện nhanh hay chậm. Nhưng thường thì nhịp sống sẽ phản ánh nhịp độ trong tấm lòng của chúng ta, và chúng ta cần dành nhiều thời gian để Chúa phán không chỉ với đời sống mình mà còn với đời sống của những người xung quanh nữa. Chúng ta đã bỏ lỡ bao nhiêu khoảnh khắc quan trọng chỉ vì hối hả nói vài lời cầu nguyện, rồi ‘amen’ là xong?

Chúng ta thường thiếu kiên nhẫn với mọi thứ, từ những người chậm chạp cho đến dòng xe nhích từng chút trên đường. Nhưng, tôi tin Chúa nhân từ sẽ nói rằng: “Hãy yên lặng. Hãy hít thở đều. Hãy đi chậm lại và nhớ rằng Ta là Đức Chúa Trời, là nơi nương náu và sức mạnh của con, là nguồn cứu giúp trong cơn hoạn nạn”. Khi làm như vậy, chúng ta đang biết rằng Chúa là Đức Chúa Trời. Đó chính là tin cậy, là sống.