John Sowers viết trong quyển Thế Hệ Không Có Cha rằng: “Chưa có thế hệ nào thiếu vắng cha nhiều như thế hệ hiện nay với 25 triệu đứa trẻ lớn lên trong những gia đình chỉ có mẹ”. Trong kinh nghiệm của riêng tôi, nếu tôi gặp cha mình trên đường, tôi cũng sẽ không biết ông ấy. Cha mẹ tôi ly dị khi tôi còn rất nhỏ và mọi bức ảnh của ông đều bị đốt. Vì thế, trong nhiều năm tôi đã cảm thấy như mình không có cha. Và rồi vào năm mười ba tuổi, tôi đã nghe lời cầu nguyện mà Chúa Jêsus dạy (Mat. 6:9-13) và tôi tự nhủ: Dù không có người cha trên đất, nhưng giờ đây tôi có Đức Chúa Trời là Cha trên trời.

Trong Ma-thi-ơ 6:9, chúng ta được dạy cầu nguyện như sau: “Lạy Cha chúng con ở trên trời, danh Cha được tôn thánh”. Trước đó, câu 7 cho biết “đừng dùng những lời sáo rỗng” khi cầu nguyện, và có thể chúng ta thắc mắc về sự liên kết giữa những câu này. Tôi nhận ra rằng bởi vì Chúa nhớ, nên chúng ta không cần phải lặp lại. Ngài thực sự thấu hiểu, nên chúng ta không cần phải giải thích. Ngài có một tấm lòng đầy thương xót, nên chúng ta không cần phải hoài nghi về sự nhân từ của Ngài. Và bởi vì Ngài biết chung cuộc ngay từ buổi ban đầu, nên chúng ta biết thời điểm của Ngài là hoàn hảo.

Vì Đức Chúa Trời là Cha của chúng ta, nên chúng ta không cần phải “nói nhiều” (c.7) để lay động Ngài. Qua sự cầu nguyện, chúng ta đang nói chuyện với Người Cha yêu thương, quan tâm và khiến chúng ta trở nên con cái Ngài qua Chúa Jêsus.