Đó là một cơn giông bão, và con gái sáu tuổi cùng tôi ngồi trên sàn nhà nhìn lên bầu trời đầy chớp nhoáng qua ô cửa kính. Con tôi cứ nói: “Wow! Chúa thật vĩ đại!” Tôi cũng cảm thấy như vậy. Cả hai chúng tôi đều thấy rõ ràng rằng chúng tôi thật nhỏ bé và Chúa thật quyền năng. Những dòng trong sách Gióp chợt hiện đến trong đầu tôi: “Đường nào dẫn đến nơi ánh sáng phân tán, hay gió đông thổi theo lối nào trên đất?” (Gióp 38:24).

Gióp cần được nhắc nhớ về quyền năng của Đức Chúa Trời (c.34-41). Cuộc đời ông đã sụp đổ. Con cái đã mất. Ông bị phá sản và đau bệnh. Các bạn ông không hề cảm thông. Vợ ông thì xúi giục ông từ bỏ đức tin (2:9). Cuối cùng, Gióp hỏi Chúa: “Vì sao?” (ch. 24) và Ngài trả lời ông qua một cơn bão (ch. 38).

Chúa nhắc Gióp về sự tể trị của Ngài trên những đặc tính vật lý của thế giới này (chương 38). Điều này đã an ủi ông và ông đáp: “Trước đây tai con có nghe đồn về Chúa, nhưng bây giờ mắt con đã thấy Ngài” (42:5). Nói cách khác: “Chúa ơi, giờ con đã hiểu rồi! Con thấy rằng Ngài vĩ đại hơn những gì con biết”.

Khi cuộc đời sụp đổ, đôi khi điều an ủi nhất chúng ta có thể làm là nằm trên sàn nhà và nhìn những tia chớp – để được nhắc nhở rằng Chúa, Đấng tạo dựng nên thế giới này, đủ vĩ đại và đủ yêu thương để chăm sóc chúng ta. Chúng ta cũng có thể hát lên những bài thánh ca yêu thích nói về quyền năng và sự vĩ đại của Ngài.