Tôi đã không chân thật về những bông hoa tulip. Đó là món quà từ con gái nhỏ của tôi, những nụ tulip được đóng gói và được con đem về Mỹ sau chuyến tham quan ở Amsterdam. Vì thế, tôi giả vờ đón nhận những nụ hoa hết sức hào hứng, giống như tôi hào hứng khi được gặp lại con. Nhưng tulip là loại hoa tôi ít thích nhất. Nhiều bông nở sớm mà lại nhanh tàn. Trong khi đó thời tiết tháng Bảy cũng quá nóng để trồng chúng.

Tuy nhiên, đến cuối tháng 9, tôi đã trồng những nụ hoa “của con gái” tặng – tôi nghĩ về con và trồng chúng bằng tình yêu thương. Với mỗi nhát xới lớp đất đầy đá sỏi, tôi càng quan tâm đến những nụ hoa hơn. Với cái vỗ sau cùng cho luống cây, tôi chúc những nụ hoa: “ngủ ngoan nhé” và hy vọng sẽ thấy được những bông tulip nở rộ vào mùa xuân.

Dự án nhỏ của tôi trở thành lời nhắc nhở khiêm nhường về sự kêu gọi của Chúa dành cho chúng ta, đó là hãy yêu thương nhau, kể cả khi chúng ta không phải là những người “yêu thích” của nhau. Nhìn vượt trên những khiếm khuyết của nhau, chúng ta được Chúa ban năng lực để lan tỏa tình yêu đến với người khác, kể cả trong những lúc nóng giận. Chúa Jêsus phán: “Bởi đó, mọi người sẽ nhận biết các con là môn đồ Ta” (c.35). Khi được Chúa tỉa sửa, chúng ta sẽ được ban phước để trổ bông, như những bông hoa tulip của tôi vào mùa xuân năm sau – vào ngày cuối tuần mà con gái đến thăm chúng tôi. Tôi nói: “Xem cái gì đang trổ bông này!” Cuối cùng thì chính tôi đang “trổ bông”.