Nước mắt lăn dài trên má trong lúc tôi cuống cuồng đi tìm chiếc nhẫn cưới và nhẫn kỷ niệm ngày cưới bị lạc mất. Sau một giờ lật tung những chiếc gối tựa lưng và lục lọi mọi ngõ ngách trong nhà, chồng tôi nói: “Anh rất tiếc. Chúng ta sẽ mua lại chiếc nhẫn khác”.

Tôi đáp: “Cảm ơn anh, nhưng giá trị tình cảm của chúng vượt hơn giá trị vật chất. Không gì có thể thay thế được”. Vừa cầu nguyện, tôi vừa tiếp tục tìm kiếm món trang sức đó. “Chúa ơi, xin giúp con tìm thấy chúng”.

Sau đó, khi cho tay vào túi của chiếc áo len vừa mặc trước đó trong tuần, tôi đã tìm ra những món trang sức vô giá của mình. Tôi thốt lên: “Cảm ơn Chúa!” Trong lúc cả hai vợ chồng vui mừng, tôi đeo nhẫn vào và nhớ lại câu chuyện ẩn dụ về người phụ nữ đánh mất một đồng bạc (Lu. 15:8-10). Giống như người phụ nữ tìm kiếm đồng bạc bị mất, tôi biết giá trị của thứ bị mất. Không ai trong chúng ta sai khi muốn tìm thấy những thứ giá trị của mình. Chúa Jêsus dùng câu chuyện đó để nhấn mạnh ao ước của Ngài là cứu tất cả mọi người mà Ngài đã tạo dựng. Khi một tội nhân ăn năn thì cả thiên đàng đều vui mừng.

Thật là đặc ân quý giá khi được cầu nguyện khẩn thiết cho người khác như khi chúng ta cầu nguyện xin Chúa giúp mình tìm ra món đồ quý bị thất lạc. Thật là một đặc ân để vui mừng khi một người ăn năn và dâng cuộc đời mình cho Đấng Christ. Nếu chúng ta đã đặt niềm tin vào Chúa Jêsus, thì chúng ta có thể biết ơn vì mình được kinh nghiệm niềm vui khi được yêu thương bởi Đấng không ngừng tìm kiếm chúng ta vì Ngài xem chúng ta là quý giá.