“Chú Arthur, chú có nhớ ngày chú dẫn cháu đến tiệm hớt tóc và siêu thị không? Cháu mặc quần kaki nâu, áo sơ mi sọc xanh, áo len màu xanh nước biển, tất nâu và giày Rockport nâu. Hôm đó là thứ năm, ngày 20 tháng 10 năm 2016”. Những thách thức liên quan đến chứng tự kỷ của Jared, cháu trai tôi được bù đắp bằng trí nhớ phi thường của cháu. Jared có thể nhớ từng vấn đề chi tiết như ngày tháng và bộ quần áo cháu mặc nhiều năm sau sự kiện nào đó.

Cháu Jared sở hữu loại trí nhớ khiến tôi nhớ đến Đức Chúa Trời toàn tri và yêu thương – Đấng nắm giữ thời gian và cõi vĩnh cửu. Chúa biết mọi điều và sẽ không quên lời hứa hay dân sự của Ngài. Có lúc nào bạn nghi ngờ Chúa lãng quên mình không? Khi người khác dường như khỏe mạnh hơn hoặc hạnh phúc hơn, thành công hơn hoặc khá giả hơn?

Hoàn cảnh không như mong muốn đã khiến dân Y-sơ-ra-ên ngày xưa phải thốt lên: “Đức Giê-hô-va đã từ bỏ tôi; Chúa tôi đã quên tôi” (Ês. 49:14). Nhưng không phải như vậy. Lòng thương xót và sự chăm sóc của Chúa còn trổi hơn tình yêu thương mà người mẹ dành cho con mình (c.15). Trước khi nghĩ rằng Chúa “từ bỏ” hoặc “quên” mình, hãy nghĩ lại những gì Ngài đã làm trong Con Ngài và qua Con Ngài, là Chúa Jêsus. Trong Phúc m đem đến sự tha thứ, Chúa đã nói rõ ràng: “Ta vẫn không bao giờ quên con!” (c.15).