Khi John Lewis, một nghị sĩ kiêm nhà lãnh đạo dân quyền người Mỹ, qua đời vào năm 2020, mọi người từ nhiều đảng phái chính trị đều thương tiếc ông. Năm 1965, Lewis tuần hành cùng Martin Luther King Jr để giành quyền bầu cử cho công dân da đen. Trong cuộc tuần hành, Lewis bị nứt hộp sọ, để lại những vết sẹo mà ông mang theo suốt phần đời còn lại. Lewis nói: “Khi bạn thấy điều gì đó không đúng, không công bằng, bạn có nghĩa vụ phải nói gì đó, làm gì đó”. Ông cũng nói: “Đừng bao giờ sợ làm ầm ĩ và gặp rắc rối cần thiết.”

Lewis sớm học được rằng làm điều đúng đắn, trung thành với sự thật, đòi hỏi phải tạo ra những rắc rối “tốt”. Ông cần phải nói những điều không được ưa thích. Tiên tri A-mốt cũng biết điều này. Nhìn thấy tội lỗi và sự bất công của dân Y-sơ-ra-ên, ông không thể giữ im lặng. A-mốt tố cáo việc những người có quyền lực “áp bức người công chính, nhận của hối lộ, và không bênh vực công lý cho người nghèo nơi cổng thành”, trong khi xây dựng nhà bằng đá vuông với “vườn nho ngon ngọt” (Am. 5:11–12). Thay vì giữ an toàn và thoải mái cho bản thân bằng cách tránh xa những xung đột, A-mốt kể tên những điều ác. Tiên tri A-mốt đã gây ra những rắc rối cần thiết.

Nhưng rắc rối này hướng tới điều tốt đẹp – công lý cho mọi người. A-mốt thốt lên: “Hãy làm cho công lý chảy xuống như nước” (c.24). Khi chúng ta gặp rắc rối tốt (kiểu rắc rối chính đáng, không bạo lực mà công lý đòi hỏi), thì mục tiêu luôn là sự tốt đẹp và phục hồi.