“Xin đến ngay lập tức. Chúng tôi đâm phải tảng băng trôi”. Đó là những lời đầu tiên mà Harold Cottam, người trực điện tín trên tàu Carpathia, nhận được lúc 12:25 sáng ngày 15 tháng 4 năm 1912 từ tàu Titanic đang chìm. Carpathia là con tàu đầu tiên đến hiện trường thảm họa, cứu sống 706 người.

Trong phiên điều trần trước Thượng viện Hoa Kỳ vài ngày sau đó, thuyền trưởng Arthur Rostron của tàu Carpathia làm chứng: “Toàn bộ sự việc hoàn toàn do ý Chúa… Người trực điện tín đang ở trong cabin vào thời điểm đó, không phải đang trong ca làm việc, mà chỉ đơn thuần nghe thấy khi anh đang thay quần áo… Trong mười phút nữa, có lẽ anh ta sẽ đi ngủ và chúng tôi sẽ không nghe thấy tin nhắn.”

Lắng nghe rất quan trọng – đặc biệt là lắng nghe tiếng Chúa. Những người viết Thi Thiên 85, con cháu của Cô-rê, đã khích lệ việc cẩn thận vâng lời khi họ viết: “Con sẽ nghe điều Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán, vì Ngài sẽ phán bình an với dân Ngài và với những người trung tín của Ngài; nhưng họ chớ nên quay lại sự ngu dại nữa. Sự cứu rỗi của Ngài chắc chắn ở gần những người kính sợ Ngài” (c.8-9). Lời khuyên này đặc biệt thấm thía vì tổ phụ Cô-rê của họ đã nổi loạn chống lại Chúa và chết trong đồng vắng (Dân. 16:1–35).

Vào đêm tàu Titanic bị chìm, có một con tàu khác ở gần hơn nhiều, nhưng người trực điện tín đã đi ngủ. Nếu anh ta nghe thấy tín hiệu kêu cứu, có lẽ đã cứu sống được nhiều người hơn. Khi chúng ta lắng nghe Chúa bằng cách vâng theo lời dạy của Ngài, Ngài sẽ giúp chúng ta vượt qua ngay cả những hoàn cảnh khó khăn nhất của cuộc sống.