Khi phương pháp điều trị bắt đầu giúp giảm bớt tình trạng dị ứng thực phẩm nghiêm trọng của một người thân trong gia đình, tôi trở nên hào hứng đến mức luôn nói về điều đó. Tôi mô tả quá trình đặc biệt đó và ca ngợi vị bác sĩ đã tạo ra chương trình. Cuối cùng, một số bạn bè bình luận: “Chúng tôi nghĩ rằng Chúa phải luôn được ngợi khen về sự chữa lành”. Câu nói của họ khiến tôi khựng lại. Liệu có phải tôi đã rời mắt khỏi Vị Bác Sĩ Đại Tài và biến việc chữa lành thành thần tượng không?

Dân Y-sơ-ra-ên cũng rơi vào một cái bẫy tương tự khi họ bắt đầu xông hương cho con rắn bằng đồng mà Chúa đã dùng để chữa lành cho họ. Họ đã thực hiện hành động thờ phượng này cho đến khi Ê-xê-chia nói đó là thờ hình tượng và “đập nát con rắn bằng đồng mà Môi-se đã làm” (II Vua. 18:4).

Nhiều thế kỷ trước, một bầy rắn lửa đã xâm nhập vào trại của dân Y-sơ-ra-ên. Rắn cắn dân sự khiến nhiều người chết (Dân. 21:6). Mặc dù sự nổi loạn thuộc linh gây ra vấn đề này, nhưng dân sự đã kêu cầu Chúa giúp đỡ. Để tỏ lòng thương xót, Ngài đã hướng dẫn Môi-se làm một con rắn bằng đồng, treo nó lên cây sào và đưa lên cho mọi người nhìn. Khi dân sự nhìn vào con rắn, họ được chữa lành (c.4–9).

Hãy nghĩ về những điều Chúa ban cho bạn. Có điều nào trở thành đối tượng ca ngợi thay vì bằng chứng về lòng thương xót và ân điển của Chúa không? Chỉ Đức Chúa Trời thánh khiết của chúng ta – là cội nguồn của mọi ơn lành tốt đẹp (Gia. 1:17) – mới đáng được thờ phượng.