Không lâu sau khi nhà truyền giáo Dwight Moody (1837–1899) tin nhận Chúa Jêsus Christ, ông quyết tâm không để ngày nào trôi qua mà không chia sẻ Tin Lành của Đức Chúa Trời với ít nhất một người. Vào những ngày bận rộn, ông đôi khi quên mất sự quyết tâm của mình cho đến khuya. Một đêm nọ, ông đang nằm trên giường thì sực nhớ. Khi bước ra ngoài, ông nghĩ: Chắc không ai ra ngoài dưới trời mưa tầm tã thế này. Nhưng ngay sau đó, ông nhìn thấy một người đàn ông đi bộ trên đường. Moody vội chạy đến và xin đứng dưới ô để tránh mưa. Khi được đồng ý, ông hỏi: “Anh đã có nơi trú ẩn nào trong lúc giông bão chưa? Tôi có thể nói với anh về Chúa Jêsus không?”

Moody thể hiện sự sẵn sàng chia sẻ về cách Chúa cứu chúng ta khỏi hậu quả của tội lỗi. Ông đã vâng theo lời dạy của Chúa với dân Y-sơ-ra-ên để công bố danh Ngài và “cho các dân tộc biết công việc của Ngài” (Ês. 12:4). Con dân Chúa không chỉ được kêu gọi để “nhắc họ nhớ rằng danh Ngài đáng được tôn cao” (c.4), mà còn chia sẻ cách Ngài “trở nên sự cứu rỗi [của họ]” (c.2). Đã nhiều thế kỷ sau, lời kêu gọi của chúng ta vẫn là kể về những việc kỳ diệu của Chúa Jêsus, Ngài đã trở thành người, chịu chết trên thập tự giá và sống lại.

Có lẽ chúng ta đã nghe về tình yêu của Chúa khi ai đó rời khỏi vùng an toàn của họ để nói với chúng ta về Chúa Jêsus, như Moody đã làm. Và chúng ta cũng vậy, mỗi người theo cách riêng của mình, hãy cho ai đó biết về Đấng Cứu Thế.