Robert thấy xấu hổ khi anh đi đến buổi hẹn ăn sáng và nhận ra mình đã để quên ví ở nhà. Anh thấy khó chịu đến mức tự hỏi mình có nên ăn hay chỉ uống một cái gì đó. Sau khi được người bạn thuyết phục, anh thấy dễ chịu hơn. Anh và bạn thưởng thức bữa ăn, và bạn anh đã vui vẻ thanh toán hóa đơn.

Có lẽ bạn thấy đồng cảm với tình huống khó xử này hoặc một tình huống nào đó khác mà đặt bạn vào vị trí người nhận. Mong muốn tự thanh toán cho bản thân là điều bình thường, nhưng có lúc bạn phải khiêm nhường nhận lãnh những gì người khác ân cần trao tặng.

Người con út trong Lu-ca 15:17-24 có lẽ đã nghĩ đến việc trả ơn khi anh suy nghĩ về điều mình sẽ nói với cha. “Con không xứng đáng gọi là con của cha nữa. Xin cha xem con như người làm thuê của cha vậy” (c.19). Người làm thuê? Cha anh sẽ không bao giờ nghĩ như vậy! Trong mắt cha, anh là đứa con rất yêu quý đã trở về nhà. Vậy nên, anh được chào đón trong vòng tay của cha cùng với nụ hôn trìu mến (c.20). Thật là một bức tranh tuyệt vời về Phúc Âm! Hình ảnh đó nhắc nhở chúng ta rằng bởi sự chết của Chúa Jêsus, Ngài đã mặc khải về một Người Cha yêu thương mở rộng vòng tay chào đón những đứa con tay trắng trở về. Tác giả một bài thánh ca đã bày tỏ: “Bên gốc thập tự giá tôi quỳ, bàn tay trắng chẳng bạc vàng chi”.