Gia đình tôi nhớ về ông nội là người có đức tin và đời sống cầu nguyện mạnh mẽ. Nhưng không phải lúc nào cũng vậy. Cô tôi nhớ lại lần đầu tiên ông nói với gia đình: “Chúng ta sẽ bắt đầu tạ ơn Chúa trước khi ăn”. Lời cầu nguyện đầu tiên của ông không quá hùng hồn nhưng ông đã tiếp tục cầu nguyện trong suốt năm mươi năm sau đó, cầu nguyện thường xuyên mỗi ngày. Khi ông qua đời, chồng tôi đã tặng cho bà tôi một cái cây “bàn tay cầu nguyện” và nói: “Ông nội là một người cầu nguyện”. Quyết định theo Chúa và trò chuyện với Ngài mỗi ngày của ông đã biến đổi ông trở nên người đầy tớ trung kiên của Đấng Christ.

Kinh Thánh nói rất nhiều về sự cầu nguyện. Trong Ma-thi-ơ 6:9-13, Chúa Jêsus đã đưa ra khuôn mẫu cầu nguyện cho những người theo Ngài, dạy họ đến với Đức Chúa Trời bằng sự ngợi khen chân thành về chính Ngài. Khi trình dâng những lời cầu xin của mình cho Chúa, chúng ta tin rằng Ngài sẽ chu cấp “đồ ăn đủ ngày” (c.11). Khi xưng tội mình, chúng ta cầu xin Ngài tha thứ và giúp đỡ để tránh xa cám dỗ (c.12-13).

Nhưng chúng ta không bị giới hạn chỉ được cầu nguyện theo “Bài cầu nguyện chung”. Chúa muốn chúng ta “dùng mọi lời khẩn nguyện” cách “thường xuyên” (Êph. 6:18). Cầu nguyện là điều thiết yếu để tăng trưởng thuộc linh và cho chúng ta cơ hội được trò chuyện liên tục với Chúa mỗi ngày (I Tê. 5:17-18).

Khi đến với Chúa bằng tấm lòng khiêm nhường mong mỏi được trò chuyện với Ngài, nguyện xin Chúa giúp chúng ta biết và yêu mến Ngài nhiều hơn.