Sierra cảm thấy kiệt sức và đau đớn khi con mình vật lộn với sự nghiện ngập. Chị nói: “Tôi cảm thấy thật tệ. Liệu Chúa có nghĩ rằng tôi thiếu đức tin không? Vì tôi không thể ngừng khóc khi cầu nguyện.”

Tôi đáp: “Tôi không biết Chúa nghĩ gì, nhưng tôi biết Ngài có thể hiểu được những cảm xúc thật. Chúa biết chúng ta cảm thấy thế nào.” Tôi đã cầu nguyện và khóc cùng với Sierra khi chúng tôi kêu cầu Chúa giải cứu con của chị.

Kinh Thánh chứa đựng nhiều ví dụ về những người vật lộn với Đức Chúa Trời khi gặp khó khăn. Tác giả Thi Thiên 42 bày tỏ nỗi khao khát kinh nghiệm sự bình an đến từ sự hiện diện liên tục và đầy quyền năng của Chúa. Ông thừa nhận đã khóc và ngã lòng trước nỗi đau mà mình đang chịu đựng. Cơn bão trong lòng dịu đi và ông tuôn tràn lời ngợi khen và tin quyết, khi nhắc nhở chính mình về sự thành tín của Chúa. Để khích lệ “linh hồn” mình, tác giả thi thiên viết: “Hãy hi vọng nơi Đức Chúa Trời; vì Ta sẽ còn ca ngợi Ngài, là Đấng cứu giúp ta và là Đức Chúa Trời của ta” (c.11). Ông bị giằng xé giữa chân lý ông biết về Chúa và thực tế không thể chối cãi về những cảm xúc lấn át mình.

Chúa tạo dựng chúng ta theo hình ảnh của Ngài và có cảm xúc. Những giọt nước mắt chúng ta khóc cho người khác bày tỏ tình yêu và lòng trắc ẩn, chứ không hẳn là thiếu đức tin. Chúng ta có thể đến với Chúa với vết thương chưa lành hay những vết sẹo cũ vì Ngài thấu hiểu tất cả. Mỗi lời cầu nguyện, dù thầm lặng, thổn thức hay kêu xin với lòng tin cậy, đều bày tỏ đức tin của chúng ta nơi lời hứa Ngài sẽ lắng nghe và chăm sóc chúng ta.