Tôi ngồi giữa khu ăn uống của một trung tâm mua sắm, toàn thân căng thẳng còn dạ dày thì thắt lại trước thời hạn phải hoàn tất công việc. Tôi mở chiếc bánh kẹp ra và ăn một miếng, trong khi mọi người hối hả xung quanh, lo lắng về những nhiệm vụ của riêng họ. Tôi thầm nghĩ, Tất cả chúng ta thật hữu hạn, hữu hạn về thời gian, sức lực và khả năng.

Tôi nghĩ đến việc viết ra danh sách mới các việc phải làm và ưu tiên cho những việc cấp bách, nhưng khi vừa lấy bút ra thì luồng suy nghĩ khác hiện lên trong tâm trí: một suy nghĩ về Đấng vô hạn, Đấng làm trọn mọi điều Ngài muốn cách dễ dàng.

Ê-sai nói Đức Chúa Trời có thể lường các đại dương trong lòng bàn tay Ngài và đong bụi đất trong một cái đấu (Ês. 40:12). Ngài gọi đích danh các tinh tú trên trời và định đường lối của chúng (c.26), Ngài biết những quan trưởng của thế gian và giám sát công việc của họ (c.23), Ngài xem các hải đảo chỉ như hạt bụi và các quốc gia như giọt nước giữa biển khơi (c.15). Ngài hỏi: “Các con so sánh Ta với ai?” (c.25). Ê-sai đáp: “Giê-hô-va là Đức Chúa Trời đời đời, chẳng mỏi mệt, chẳng yếu sức” (c.28).

Căng thẳng không phải là điều tốt, nhưng hôm nay điều đó mang lại một bài học quan trọng. Đức Chúa Trời vô hạn không giống như tôi. Ngài làm trọn mọi điều Ngài muốn. Tôi ăn xong chiếc bánh kẹp của mình và dừng lại một lần nữa để thờ phượng Ngài trong tĩnh lặng.