Tuổi thiếu niên đôi khi là giai đoạn khổ sở nhất trong đời, đối với cha mẹ lẫn con cái. Trong hành trình cố gắng “tách rời” khỏi mẹ khi ở tuổi thiếu niên, tôi đã công khai chống đối các giá trị và quy tắc của mẹ, tôi cho rằng chúng chỉ là làm tôi khổ sở. Dù đã thống nhất với nhau về các vấn đề đó, nhưng mối quan hệ của chúng tôi luôn căng thẳng. Mẹ luôn than phiền việc tôi không chịu nghe theo những chỉ dẫn khôn ngoan của mẹ, biết rằng những điều đó sẽ giúp tôi tránh khỏi những đau đớn về thể xác và tổn thương về tinh thần không cần thiết.

Đức Chúa Trời cũng có tấm lòng như vậy đối với con cái Ngài là dân Y-sơ-ra-ên. Ngài ban sự hướng dẫn khôn ngoan cho đời sống họ qua Mười Điều Răn (Phục. 5:7-21). Mặc dù Mười Điều Răn được xem như một bảng liệt kê các luật lệ, nhưng ý định của Chúa được thể hiện rõ ràng trong lời Ngài phán với Môi-se: “để họ cùng con cháu được thịnh vượng mãi mãi” (c.29, BPT). Nhận biết ý muốn của Chúa, Môi-se nói rằng việc vâng theo các mạng lệnh sẽ giúp dân sự được ở trong sự hiện diện liên tục của Ngài trong Đất Hứa (c.33).

Tất cả chúng ta đều trải qua giai đoạn “niên thiếu” với Chúa, chúng ta không tin rằng những sự hướng dẫn của Ngài là vì ích lợi của chúng ta. Nguyện chúng ta nhận ra rằng Chúa muốn những gì tốt nhất cho chúng ta và chú ý đến sự dạy dỗ khôn ngoan mà Ngài ban. Sự hướng dẫn của Chúa nhằm dẫn chúng ta đến sự trưởng thành thuộc linh, giúp chúng ta trở nên giống Chúa Jêsus hơn (Thi. 119:97–104; Êph. 4:15; II Phi. 3:18).