Bác sĩ thú y cho biết: “Chú chó sẽ sống, nhưng chân của nó sẽ phải cắt bỏ”. Chú chó lai đi lạc mà bạn tôi chở đến đã bị một chiếc ô tô cán qua. Số tiền phẫu thuật cho chú chó con rất lớn và nó sẽ cần được chăm sóc khi hồi phục. “Cô có phải là chủ nó không?” Bạn tôi trả lời: “Giờ tôi là chủ của nó”. Lòng tốt của cô đã mang đến cho chú chó một tương lai trong ngôi nhà yêu thương.

Mê-phi-bô-sết tự coi mình là “con chó chết”, không đáng được ân huệ (II Sam. 9:8). Bị què cả hai chân do tai nạn, Mê-phi-bô-sết phụ thuộc vào sự bảo vệ và chu cấp của người khác (xem 4:4). Hơn nữa, sau cái chết của ông nội là Vua Sau-lơ, có lẽ ông lo sợ rằng Đa-vít – vị vua mới, sẽ ra lệnh giết tất cả kẻ thù và đối thủ tranh giành ngôi vị, như một thông lệ thời bấy giờ.

Tuy nhiên, vì sự yêu mến dành cho người bạn Giô-na-than, Đa-vít đảm bảo rằng con trai của Giô-na-than là Mê-phi-bô-sết sẽ luôn được an toàn và được chăm sóc như con của mình (9:7). Tương tự như vậy, chúng ta từng là kẻ thù của Đức Chúa Trời, và đáng phải chết mất, nhưng Chúa Jêsus đã cứu và dành cho chúng ta một chỗ với Ngài trên thiên đàng đời đời. Đó là ý nghĩa của việc được dự tiệc trong vương quốc Đức Chúa Trời mà Lu-ca mô tả trong sách Phúc m (Lu. 14:15). Chúng ta là con trai và con gái của Vua! Chúng ta được hưởng sự nhân từ vô biên dầu không xứng đáng được nhận! Hãy đến với Chúa với lòng biết ơn và vui mừng.