Vào đầu thế kỷ XIX, Thomas Carlyle đã cho triết gia John Stuart Mil xem một bản thảo. Bằng cách nào đó, không biết vô tình hay cố ý, bản thảo đã bị ném vào lửa. Đó là bản thảo duy nhất của Carlyle, nhưng ông không hề nản lòng mà bắt đầu viết lại những chương đã mất. Ngọn lửa không thể ngăn cản câu chuyện vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí ông. Dù bị mất đi một phần rất lớn, Carlyle đã cho ra đời tác phẩm bất hủ mang tên Cách Mạng Pháp.

Trong thời kỳ suy tàn của vương quốc Giu-đa ngày xưa, Chúa phán với tiên tri Giê-rê-mi rằng: “Con hãy lấy một cuộn sách và chép vào đó mọi lời Ta đã phán với con” (Giê. 36:2). Sứ điệp bày tỏ lòng nhân từ của Đức Chúa Trời, Ngài kêu gọi dân sự ăn năn để tránh cuộc xâm lược sắp xảy ra (c.3).

Giê-rê-mi đã làm theo lời Chúa phán dạy. Cuộn sách nhanh chóng được chuyển đến Giê-hô-gia-kim, vua của Giu-đa, nhưng vua đã cắt thành từng miếng nhỏ rồi ném vào lửa (c.23–25). Hành động của vua chỉ làm cho vấn đề càng tồi tệ hơn. Chúa bảo Giê-rê-mi viết một cuộn sách khác với cùng sứ điệp. Ngài phán: “[Giê-hô-gia-kim] sẽ chẳng có ai ngồi trên ngai Đa-vít; xác nó sẽ bị dang nắng ban ngày, và dầm sương ban đêm” (c.30).

Người ta có thể đốt Lời Chúa bằng cách ném Kinh Thánh vào lửa. Nhưng việc đó hoàn toàn vô ích. Lời Chúa ẩn sau những dòng chữ đó vẫn luôn trường tồn.