Trong sáu năm, Agnes đã cố gắng trở thành “người vợ mục sư hoàn hảo”, cô noi theo gương của người mẹ chồng đáng kính (cũng là vợ mục sư). Cô nghĩ rằng khi ở trong vai trò này, cô không thể làm nhà văn hay họa sĩ; nhưng khi chôn vùi sự sáng tạo của mình, cô trở nên trầm cảm và từng có ý định tự tử. Chỉ khi được một mục sư giúp đỡ, cô mới thoát khỏi bóng tối. Vị mục sư đó cầu nguyện cùng cô và giao cho cô nhiệm vụ viết bài mỗi sáng hai tiếng đồng hồ. Điều này đã đánh thức cái mà cô gọi là “mệnh lệnh tuyệt mật”– tức là sự kêu gọi của Chúa dành cho cô. Cô viết: “Để tôi thực sự là chính mình – con người trọn vẹn của tôi – mọi… dòng chảy sáng tạo mà Chúa đã ban cho tôi phải tìm về kênh của nó.”

Sau đó, cô nói về một trong những bài hát của Đa-vít đã bày tỏ cách cô nhận ra sự kêu gọi của mình: “Cũng hãy vui thỏa nơi Đức Giê-hô-va thì Ngài sẽ ban cho ngươi điều lòng mình ao ước” (Thi. 37:4). Khi phó thác đường lối mình cho Chúa, tin cậy Ngài dẫn dắt (c.5), Chúa đã mở đường cho cô không chỉ viết và vẽ mà còn giúp người khác tương giao với Ngài tốt hơn.

Chúa có những “mệnh lệnh tuyệt mật” cho mỗi người, chúng ta không chỉ biết mình là con cái yêu dấu của Ngài mà còn hiểu những cách độc đáo mà chúng ta có thể phục vụ Ngài bằng những ân tứ và đam mê của mình. Chúa sẽ dẫn dắt khi chúng ta tin cậy và vui thỏa trong Ngài.