Trong ba mươi năm dài, người phụ nữ Mỹ gốc Phi đã trung thành làm việc cho một mục vụ có quy mô toàn cầu. Nhưng khi tìm cách nói chuyện với đồng nghiệp về sự phân biệt chủng tộc, cô gặp phải sự im lặng. Cuối cùng, vào mùa xuân năm 2020 – khi các cuộc thảo luận về chủng tộc mở rộng trên khắp thế giới – những người bạn trong mục vụ của cô mới “bắt đầu đối thoại cởi mở”. Với những cảm xúc lẫn lộn và đau đớn, cô cảm thấy biết ơn vì có thể bắt đầu các cuộc thảo luận, nhưng tự hỏi tại sao các đồng nghiệp phải mất rất nhiều thời gian mới lên tiếng.

Im lặng là đức tính tốt trong một số tình huống. Như vua Sa-lô-môn viết trong sách Truyền Đạo: “Mọi việc đều có thời điểm, mọi sự dưới bầu trời đều có định kỳ của nó:… Có kỳ nín lặng, có kỳ lên tiếng” (Tđ. 3:1, 7).

Tuy nhiên, im lặng khi đối diện với sự kỳ thị và bất công chỉ dẫn đến thiệt hại và tổn thương. Mục sư Lutheran Martin Niemoeller (bị bỏ tù ở Đức Quốc xã vì lên tiếng) đã thú nhận điều đó trong một bài thơ ông viết sau chiến tranh. “Đầu tiên họ đến tìm người Cộng sản, nhưng tôi không lên tiếng vì tôi không phải là người Cộng sản. Sau đó, họ đến tìm người Do Thái, người Công giáo và những người khác, nhưng tôi không lên tiếng. Cuối cùng, họ đến tìm tôi – và lúc đó không còn ai để lên tiếng”.

Cần có lòng can đảm và tình yêu để lên tiếng chống lại sự bất công. Nhưng khi tìm kiếm sự giúp đỡ của Chúa, chúng ta sẽ nhận ra rằng bây giờ là lúc cần lên tiếng.