Frederick Buechner nói trong cuốn hồi ký Telling Secrets rằng: “Luật pháp chúng ta đang sống là ‘đừng nói, đừng tin, đừng cảm nhận’ và khốn thay cho kẻ phá vỡ luật pháp”. Buechner đang mô tả kinh nghiệm của mình về điều mà ông gọi là “luật bất thành văn của những gia đình ‘chẳng ra gì’ vì lý do nào đó”. Trong chính gia đình mình, “luật” này có nghĩa là Buechner không được phép nói hoặc đau buồn về vụ tự sát của bố, khiến anh không còn ai có thể tin tưởng để chia sẻ nỗi đau.

Bạn có đồng cảm không? Nhiều người trong chúng ta bằng cách này hay cách khác đã học cách sống với phiên bản biến dạng của tình yêu, một phiên bản yêu cầu sự thiếu trung thực hoặc im lặng về những điều gây tổn hại. Loại “tình yêu” đó kiểm soát dựa trên nỗi sợ hãi – và là một kiểu nô lệ.

Chúng ta không thể quên sự khác biệt giữa lời mời gọi bước vào tình yêu của Chúa Jêsus với tình yêu có điều kiện mà chúng ta thường kinh nghiệm – loại tình yêu mà chúng ta luôn sợ rằng mình có thể đánh mất. Như Phao-lô giải thích, qua tình yêu thương của Đấng Christ, chúng ta có thể hiểu được ý nghĩa của việc không sống trong sợ hãi (Rô. 8:15) và bắt đầu hiểu sự tự do trong vinh quang (c.21) có được khi chúng ta biết mình được yêu vô cùng, chân thành và vô điều kiện. Chúng ta có thể tự do trò chuyện, tin tưởng và cảm nhận một lần nữa – để hiểu rõ hơn ý nghĩa của việc sống không sợ hãi.