Năm 2010, James Ward, tác giả của trang blog “Tôi thích những thứ nhàm chán” đã tổ chức “Hội Nghị Nhàm Chán” – sự kiện kéo dài một ngày nhằm tôn vinh những điều buồn tẻ, tầm thường và bị lãng quên. Trong quá khứ, các diễn giả đã nhắc đến những chủ đề dường như vô nghĩa như hắt hơi, âm thanh của máy bán hàng tự động và những chiếc máy in phun của năm 1999. Ward biết những chủ đề này có thể nhàm chán, nhưng các diễn giả có thể biến vấn đề buồn tẻ trở nên thú vị, có ý nghĩa và thậm chí là mang lại niềm vui.

Nhiều thiên niên kỷ trước, Sa-lô-môn, vị vua khôn ngoan nhất trong số các vua, đã bắt đầu cuộc tìm kiếm niềm vui trong những điều vô nghĩa và tầm thường. Ông theo đuổi công việc, mua các bầy gia súc, tích trữ của cải, tuyển chọn các ca sĩ và xây dựng đền đài (Tđ. 2:4-9). Một số là chính đáng, một số thì không. Cuối cùng, trong hành trình của mình, vị vua này đã không tìm thấy gì ngoại trừ sự nhàm chán (c.11). Thế giới quan của Sa-lô-môn bị giới hạn trong kinh nghiệm con người và không có sự hiện diện của Đức Chúa Trời trong đó. Tuy nhiên, cuối cùng ông đã nhận ra mình chỉ có thể tìm thấy niềm vui trong những điều tầm thường khi tưởng nhớ đến Chúa và thờ phượng Ngài (12:1-7).

Khi cảm thấy cuộc sống của mình tẻ nhạt, hãy dành riêng thì giờ mỗi ngày để “tưởng nhớ Đấng Tạo Hóa” (c.1) – Ngài là Đức Chúa Trời ban ý nghĩa cho những điều tầm thường. Khi tưởng nhớ và thờ phượng Ngài, chúng ta sẽ thấy được điều kỳ diệu trong những điều bình thường, thấy biết ơn về những thứ tẻ nhạt và thấy niềm vui trong những thứ dường như vô nghĩa trong đời sống.