Hơi nóng và độ ẩm mùa hè của khu vực Trung Tây bao phủ chúng tôi suốt cả tuần tham dự hội nghị môn đồ hóa, nhưng vào ngày cuối cùng chúng tôi cũng đón được luồng không khí mát dịu hơn. Biết ơn về sự thay đổi của thời tiết và công việc diệu kỳ mà Chúa đã làm, hàng trăm người đã đồng thanh thờ phượng Ngài. Nhiều người thấy mình được tự do hát ca ngợi Chúa hết lòng, dâng trọn tấm lòng, linh hồn, thân thể và tâm trí lên cho Ngài. Đã rất nhiều năm trôi qua, nhưng khi nghĩ về ngày hôm đó, tôi được nhắc nhở về niềm vui và cảm xúc tuyệt vời khi được ca ngợi Chúa.

Vua Đa-vít đã kinh nghiệm sự thờ phượng Chúa cách hết lòng. Khi hòm giao ước, tượng trưng cho sự hiện diện của Đức Chúa Trời được đặt tại Giê-ru-sa-lem, ông đã nhảy múa vui mừng (I Sử. 15:29). Mặc dù Mi-canh, vợ Đa-vít nhìn thấy ông nhảy múa thì “trong lòng khinh bỉ vua”, nhưng Đa-vít không để cho sự bình phẩm của bà ngăn trở ông thờ phượng Đức Chúa Trời chân thần duy nhất. Thậm chí nếu có trông không trang trọng, thì ông vẫn muốn tạ ơn Chúa vì Ngài đã chọn ông để lãnh đạo đất nước này (xem II Sa. 6:21-22).

Đa-vít đã “trao vào tay A-sáp và các anh em ông ấy bài hát ca ngợi Đức Giê-hô-va: Hãy ca ngợi Đức Giê-hô-va, và cầu khẩn danh Ngài, hãy rao truyền công việc Ngài giữa các dân! Hãy hát cho Ngài, hãy ca ngợi Ngài! Hãy suy ngẫm tất cả công việc kỳ diệu của Ngài!” (I Sử. 16:7-9). Ước mong chúng ta cũng dâng trọn chính mình để thờ phượng Chúa bằng cách tuôn đổ lời ca ngợi và suy tôn Ngài.