Cuối cùng thì cô cũng có cơ hội đến thăm ngôi nhà thờ. Ở phần sâu nhất của tầng hầm, cô đặt chân vào cái hang nhỏ. Ánh nến tỏa khắp không gian hẹp, những ngọn đèn treo tường chiếu sáng một góc của nền nhà, soi tỏ ngôi sao bằng bạc mười bốn cánh, che phủ một phần nhỏ nhô lên của nền đá cẩm thạch. Cô đang ở trong Hang Giáng Sinh tại Bethlehem – truyền thống cho rằng vị trí này đánh dấu nơi Đấng Christ được sinh ra. Nhưng tác giả Annie Dillard lại cảm thấy không mấy ấn tượng, biết rằng Đức Chúa Trời còn vĩ đại hơn nhiều so với vị trí đó.

Dẫu vậy, những địa điểm như thế vẫn luôn có tầm quan trọng lớn trong câu chuyện đức tin của chúng ta. Một địa điểm tương tự khác được nhắc đến trong câu chuyện giữa Chúa Jêsus và người phụ nữ tại giếng nước, đó là ngọn núi mà “tổ phụ [bà] đã thờ phượng” (Gi. 4:20), chỉ về Núi Ga-ri-xim (xem Phục. 11:29). Đây là ngọn núi linh thiêng đối với người Sa-ma-ri, trái ngược với sự khẳng định của người Do Thái rằng Giê-ru-sa-lem mới là nơi thờ phượng đích thực (c.20). Tuy nhiên, Chúa Jêsus tuyên bố đã đến lúc sự thờ phượng không còn phụ thuộc vào một địa điểm cụ thể, nhưng “những người thờ phượng chân thật sẽ thờ phượng Cha bằng tâm linh và chân lý” (c.23). Người phụ nữ đó đã tuyên xưng đức tin của mình nơi Đấng Mê-si-a, nhưng bà không nhận ra bà đang nói chuyện với chính Ngài. “Đức Chúa Jêsus phán rằng: Ta, người đang nói với ngươi đây, chính là Đấng đó” (c.26).

Chúa không bị giới hạn bởi bất kỳ ngọn núi hay không gian vật lý nào. Ngài hiện diện với chúng ta ở tất cả mọi nơi. Cuộc hành hương thật mà chúng ta đi mỗi ngày là để đến với ngai của Ngài và dạn dĩ thưa rằng “Lạy Cha chúng con”, và Ngài hiện diện ở đó.