Đôi lúc thật khó để làm theo ý muốn của Chúa. Ngài muốn chúng ta làm những điều đúng đắn. Ngài kêu gọi chúng ta chịu đựng gian khổ mà không phàn nàn; yêu thương những người khó yêu; lắng nghe tiếng nói bên trong chúng ta; làm những việc mà chúng ta không muốn. Cho nên, chúng ta phải nói với linh hồn mình trọn ngày rằng: “Hỡi linh hồn ta, hãy nghe đây. Hãy yên lặng: Làm những gì Chúa bảo ngươi phải làm”.

“Linh hồn tôi yên lặng trông đợi Ðức Chúa Trời” (Thi. 62:1, BD2011). “Hỡi linh hồn ta, hãy nghỉ an nơi Đức Chúa Trời” (62:5). Những câu Kinh Thánh này tương tự nhau, nhưng lại khác biệt. Đa-vít nói về linh hồn ông; rồi nói với linh hồn ông. “Yên lặng trông đợi” chỉ về một quyết định, một trạng thái tâm trí tĩnh lặng. “An nghỉ” là khi Đa-vít khuấy động linh hồn ông để nhớ về quyết định đó.

Đa-vít quyết định sống trong yên lặng – sự yên lặng thuận phục ý muốn của Chúa. Đây cũng là lời kêu gọi dành cho chúng ta, là lý do mà chúng ta được tạo dựng. Chúng ta sẽ được bình an khi đồng ý rằng: “Ý Cha được nên, chứ không theo ý Con!” (Lu. 22:42). Đây là lời kêu gọi trước nhất và cao cả nhất khi chúng ta tôn Chúa làm Chủ và là niềm vui lớn nhất của mình, như tác giả Thi Thiên nói: “Con vui thích làm theo ý muốn Chúa” (Thi. 40:8).

Dĩ nhiên chúng ta phải luôn luôn cầu xin sự giúp đỡ của Chúa, vì “niềm hy vọng ta đặt nơi Ngài” (62:5). Khi chúng ta cầu xin sự giúp đỡ của Chúa, thì Ngài sẽ ban cho. Chúa không đòi hỏi chúng ta làm bất kỳ điều gì mà Ngài không muốn hoặc không thể làm.