Seneca, nhà triết học vĩ đại của La Mã cổ đại (4 TCN – 65 SCN), từng bị nữ hoàng Messalina buộc tội ngoại tình. Sau khi Thượng Viện tuyên Seneca tội chết, hoàng đế Claudius đã đày ông đến Corsica, có lẽ do nghi ngờ ông bị vu cáo. Lệnh ân xá này dường như đã định hình quan điểm của Seneca về lòng biết ơn khi ông viết: “sẽ luôn có tội giết người, bạo chúa, trộm cắp, ngoại tình, cướp bóc, phạm thượng và phản bội, nhưng tệ hơn hết là tội vô ơn”.

Sứ đồ Phao-lô, người đồng thời với Seneca, có lẽ cũng đồng ý như vậy. Trong Rô-ma 1:21, ông viết một trong những tác nhân gây ra sự sa ngã của loài người là họ không biết ơn Đức Chúa Trời. Viết thư cho hội thánh tại Cô-lô-se, Phao-lô ba lần khích lệ những anh em đồng đức tin về lòng biết ơn. Ông nói chúng ta phải “càng gia tăng trong sự cảm tạ”, phải đáp lại bằng lòng biết ơn (3:15). Thật vậy, lòng biết ơn phải tuôn tràn trong lời cầu nguyện của chúng ta (4:2).

Lòng nhân từ lớn lao của Chúa nhắc nhở chúng ta về một trong những thực tế vĩ đại của cuộc sống. Ngài không chỉ xứng đáng để chúng ta yêu mến và thờ phượng, mà còn xứng đáng nhận lòng biết ơn của chúng ta. Mọi sự tốt lành trong đời sống đều đến từ Ngài (Gia. 1:17).

Với tất cả những gì chúng ta được ban cho trong Đấng Christ, lòng biết ơn phải là điều tự nhiên như hơi thở. Nguyện chúng ta đáp lại những món quà đầy ân sủng của Chúa bằng cách bày tỏ lòng biết ơn Ngài.