Là con trai đầu của mục sư ở Hội thánh Báp-tít Phương Nam, sự kỳ vọng dành cho tôi rất rõ ràng vào mỗi Chúa Nhật: tôi phải có mặt trong nhà thờ. Có trường hợp ngoại lệ nào không? Có thể có nếu tôi bị sốt nặng. Nhưng sự thật là tôi rất thích đến nhà thờ, thậm chí đã có vài lần tôi vẫn đi nhóm khi đang bị sốt. Nhưng thế giới đã thay đổi và số người đến nhà thờ thường xuyên không còn như trước. Tất nhiên chúng ta nhanh chóng đặt câu hỏi vì sao? Có nhiều câu trả lời khác nhau. Tác giả Kathleen Norris phản bác lại những câu trả lời đó bằng câu trả lời mà cô nhận được từ một vị mục sư cho câu hỏi: “Vì sao chúng ta đi nhà thờ?” Ông nói: “Chúng ta đến nhà thờ vì những người khác. Vì có thể ở đó có người cần bạn.”

Chắc chắn đó không phải là lý do duy nhất để chúng ta đi nhà thờ, nhưng lời đáp của vị mục sư thật sự vang vọng tấm lòng của tác giả thư Hê-bơ-rơ. Ông kêu gọi các tín hữu kiên trì trong đức tin và để đạt được mục tiêu đó, ông nhấn mạnh: “chớ bỏ sự nhóm lại” (Hê. 10:25). Vì sao? Bởi vì khi vắng mặt chúng ta sẽ bỏ lỡ điều quan trọng, đó là “khuyên bảo nhau” (c.25). Chúng ta cần khuyên bảo nhau để “khích lệ nhau về lòng yêu thương và các việc lành” (c.24).

Anh chị em thân mến, hãy giữ sự nhóm lại, vì ở đó có thể có người cần bạn. Và sự thật tương tự là bạn cũng có thể cần họ.