Beethoven nổi giận. Ông định đặt tên cho Bản giao hưởng thứ ba của mình là “Bonaparte”. Trong thời đại chuyên chế về tôn giáo và chính trị, ông xem Napoleon như anh hùng của nhân dân và người đấu tranh cho tự do. Nhưng khi vị tướng Pháp xưng đế, nhà soạn nhạc nổi tiếng đã thay đổi quyết định. Tố cáo người hùng trước đây của mình là kẻ bất lương và bạo chúa, ông bôi thật mạnh để xóa tên của Bonaparte đến nỗi để lại một lỗ thủng trong bản nhạc gốc.

Các tín hữu đầu tiên có lẽ đã thất vọng khi niềm hy vọng cải cách chính trị của họ bị tiêu tan. Chúa Jêsus đã khơi dậy hy vọng về cuộc sống không có sự chuyên chế của Sê-sa về các loại thuế nặng nề và sự hiện diện của quân đội. Tuy nhiên, nhiều thập kỷ sau, La Mã vẫn thống trị thế giới. Các sứ giả của Chúa Jêsus bị bỏ lại với nỗi sợ hãi và yếu đuối. Các môn đồ của Ngài bộc lộ sự non nớt và tranh chấp nội bộ (I Cô. 1:11-12; 3:1-3).

Nhưng có một sự khác biệt. Phao-lô nhìn thấy xa hơn ở những điều vẫn chưa thay đổi. Các bức thư của ông bắt đầu, kết thúc và tràn ngập với tên của Đấng Christ. Đấng Christ đã phục sinh. Đấng Christ với lời hứa sẽ trở lại trong quyền năng. Đấng Christ trong sự phán xét muôn vật và nhân loại. Tuy nhiên, điều đầu tiên và quan trọng nhất, Phao-lô muốn những người tin Chúa Jêsus phải hiểu rõ ý nghĩa của việc Ngài bị đóng đinh trên thập tự giá (2:2; 13:1-13).

Tình yêu thể hiện qua sự hy sinh của Chúa Jêsus đã khiến Ngài trở thành một nhà lãnh đạo khác biệt. Là Chúa và là Đấng Cứu Thế, thập tự giá của Ngài thay đổi mọi thứ. Danh Chúa Jêsus sẽ mãi mãi được biết đến và ca ngợi trên mọi danh.