Giáo phụ John Chrysostom là người rất được yêu mến, ông đã viết thế này: “Người chăn chiên cần sự khôn ngoan vượt bậc và một ngàn con mắt để xem xét tình trạng của linh hồn từ mọi góc độ”. Chrysostom đã viết những lời này trong cuộc thảo luận về sự phức tạp của việc chăm sóc đời sống thuộc linh của người khác. Ông nhấn mạnh, vì không thể ép buộc bất cứ ai chữa lành, nên việc chạm đến tấm lòng của người khác đòi hỏi sự đồng cảm và lòng thương xót rất lớn.

Nhưng điều đó không có nghĩa là không bao giờ gây ra đau đớn, Chrysostom cảnh báo, bởi vì “nếu bạn quá khoan dung với người cần phẫu thuật và không rạch một đường sâu đủ, thì bạn sẽ bỏ sót tế bào ung thư. Nhưng nếu bạn rạch một đường cần thiết cách không thương xót, bệnh nhân thường tuyệt vọng trước những đau khổ của mình, gạt đi tất cả… và sẵn sàng lao xuống vách đá.”

Có một sự phức tạp tương tự trong cách Giu-đe mô tả phản ứng với những người bị lạc lối bởi những giáo sư giả, những người mà hành vi của họ được ông mô tả một cách rõ ràng (1:12-13, 18-19). Tuy nhiên, khi Giu-đe chuyển sang cách đáp ứng với những mối đe dọa nghiêm trọng như vậy, ông không khuyến khích chúng ta phản ứng với sự tức giận gay gắt.

Thay vào đó, ông dạy rằng các tín hữu nên phản ứng lại các mối đe dọa bằng cách bám rễ sâu hơn vào tình yêu thương của Chúa (c.20-21). Vì chỉ khi neo chắc vào tình yêu không thay đổi của Chúa, chúng ta mới có thể tìm thấy sự khôn ngoan để giúp đỡ người khác cách cấp bách, khiêm nhường và với lòng thương xót thích hợp (c.22-23) – cách tốt nhất để giúp họ tìm thấy sự chữa lành và yên nghỉ trong tình yêu vô biên của Chúa.