Tiểu thuyết Những Người Khốn Khổ bắt đầu bằng việc kết án Jean Valjean ăn cắp bạc của một vị linh mục. Anh bị bắt, và anh mong được thả về các khu mỏ. Nhưng vị linh mục đã khiến mọi người sốc khi ông tuyên bố ông đã tặng món bạc đó cho Valjean. Sau khi cảnh sát rời đi, ông quay sang tên trộm và nói: “Anh không còn thuộc về điều ác nữa, nhưng thuộc về điều thiện.”

Tình yêu thương bao la như vậy chỉ về tình yêu tuôn đổ từ dòng suối mà từ đó mọi ân điển phát nguyên. Vào ngày Lễ Ngũ Tuần, Phi-e-rơ nói với đám đông đang lắng nghe rằng cách đây chưa đầy hai tháng, ngay trong chính thành phố này, họ đã đóng đinh Chúa Jêsus. Đám đông đó cảm thấy đau đớn và hỏi họ phải làm gì. Phi-e-rơ đáp: “Hãy ăn năn, mỗi người phải nhân danh Đức Chúa Jêsus nhận báp-têm để được tha tội mình” (Cv. 2:38). Chúa Jêsus đã chịu đựng hình phạt mà họ đáng phải nhận. Giờ đây họ sẽ được cất khỏi án phạt đó nếu họ đặt niềm tin nơi Ngài.

Thật là sự nghịch lý của ân điển. Những người này chỉ có thể được tha thứ bởi cớ sự chết của Đấng Christ – sự chết mà họ phải chịu trách nhiệm. Chúa thật đầy ân điển và quyền năng làm sao! Ngài đã dùng tội lỗi lớn nhất của nhân loại để thực hiện sự cứu rỗi cho chúng ta. Nếu Đức Chúa Trời đã thực hiện công tác cứu chuộc qua tội đóng đinh Chúa Jêsus, thì chúng ta cũng có thể cho rằng không có điều gì mà Ngài không thể biến nên điều tốt đẹp được. Hãy tin cậy Đấng khiến cho “mọi sự hiệp lại làm ích cho những ai yêu mến Đức Chúa Trời” (Rô. 8:28).