“Tôi xin lỗi” Karen nói, xin lỗi vì dòng nước mắt tuôn trào của mình. Sau khi chồng qua đời, cô đã gồng mình chăm sóc cho những đứa con tuổi thiếu niên. Khi nam giới trong hội thánh tổ chức buổi cắm trại cuối tuần để lũ trẻ giải trí và cho cô được nghỉ ngơi, Karen đã khóc trong sự biết ơn và liên tục xin lỗi về những giọt nước mắt của mình.

Vì sao nhiều người trong chúng ta xin lỗi vì đã khóc? Si-môn, một người Pha-ri-si, đã mời Chúa Jêsus dùng bữa tối. Trong bữa ăn, khi Chúa Jêsus tựa vào chiếc bàn, thì một người phụ nữ có đời sống tội lỗi đã mang đến một bình dầu cam tùng hương. “Nàng đứng đằng sau, nơi chân Đức Chúa Jêsus mà khóc, nước mắt thấm ướt cả chân Ngài; rồi nàng lấy tóc mình lau, hôn chân Ngài, và xức dầu thơm lên” (Lu. 7:38). Bằng một cách không hề hối tiếc, người phụ nữ ấy tự do bày tỏ lòng yêu mến Chúa của mình và xõa tóc ra để lau chân cho Chúa Jêsus. Tuôn tràn lòng biết ơn và tình yêu dành cho Chúa Jêsus, bà đã thêm vào những giọt nước mắt của mình bằng những nụ hôn tràn ngập hương thơm – hành động trái ngược với người chủ nhà lịch sự nhưng lạnh lùng.

Phản ứng của Chúa Jêsus là gì? Ngài đã khen ngợi cách bày tỏ lòng yêu thương nhiệt thành của bà và tuyên bố bà “được tha thứ” (c.44-48).

Có thể chúng ta bị cám dỗ kìm nén những giọt nước mắt của lòng biết ơn khi chúng sắp tuôn tràn. Nhưng Đức Chúa Trời tạo nên chúng ta là những con người có cảm xúc và chúng ta có thể dùng cảm xúc của mình để tôn cao Chúa. Giống như người phụ nữ trong sách Phúc Âm Lu-ca, chúng ta hãy bày tỏ tình yêu không hề hối tiếc đối với Đức Chúa Trời nhân lành, Đấng chu cấp mọi nhu cầu và sẵn lòng đón nhận lời tạ ơn của chúng ta.