Aaron Burr lo lắng chờ đợi kết quả của cuộc bỏ phiếu hòa từ Hạ viện Hoa Kỳ. Có đồng số phiếu với Thomas Jefferson trong cuộc tranh cử tổng thống năm 1800, Burr có lý do để tin rằng Hạ viện sẽ tuyên bố ông là người chiến thắng. Tuy nhiên, ông đã thua và nỗi cay đắng gặm nhấm tâm hồn ông. Nuôi dưỡng mối bất bình đối với Alexander Hamilton vì không ủng hộ việc tranh cử của mình, chưa đầy bốn năm sau đó, Burr đã giết Hamilton trong cuộc đấu súng. Quá phẫn nộ vì vụ giết người, đất nước quay lưng với ông và Burr đã chết trong cảnh già nua khắc khổ.

Những câu chuyện về quyền lực chính trị là một phần bi thảm của lịch sử. Khi vua Đa-vít gần qua đời, con trai ông là A-đô-ni-gia đã chiêu mộ một vị tướng của Đa-vít và một thầy tế lễ để tôn ông làm vua (I Vua. 1:5-8). Nhưng Đa-vít đã chọn Sa-lô-môn là người kế vị (c.17). Với sự giúp đỡ của tiên tri Na-than, cuộc nổi loạn bị dập tắt (c.11-53). Dù đã được ân xá, A-đô-ni-gia âm mưu cướp ngôi lần thứ hai và Sa-lô-môn đã giết chết ông (2:13-25).

Tại sao con người lại muốn có được những thứ không thực sự thuộc về mình? Dù chúng ta cố gắng theo đuổi quyền lực, danh vọng hay của cải đến đâu, thì những điều đó vẫn không bao giờ là đủ. Chúng ta luôn muốn nhiều hơn. Không giống như Chúa Jêsus, người đã “tự hạ mình xuống, vâng phục cho đến chết, thậm chí chết trên cây thập tự” (Phil. 2:8).

Trớ trêu thay, việc theo đuổi tham vọng của bản thân một cách ích kỷ không bao giờ mang lại cho chúng ta những khao khát chân thật nhất, sâu sắc nhất. Phó thác mọi sự trong tay Chúa là con đường duy nhất dẫn đến bình an và vui mừng.