Trong chương trình học mùa hè, con trai tôi đọc sách về một cậu bé muốn leo lên dãy núi Alps ở Thụy Sĩ. Việc tập luyện cho mục tiêu này chiếm gần hết thời gian của cậu. Cuối cùng, khi cậu chuẩn bị lên đến đỉnh, mọi thứ đã không diễn ra như kế hoạch. Khi đang leo, một đồng đội bị ốm và cậu quyết định ở lại để giúp đỡ thay vì chinh phục mục tiêu của mình.

Trong lớp học, giáo viên của con trai tôi hỏi: “Có phải nhân vật chính thất bại vì đã không leo lên được ngọn núi không?” Một học sinh trả lời: “Dạ đúng, bởi vì sự thất bại đã nằm trong DNA của cậu ấy”. Nhưng một đứa trẻ khác không đồng ý. Cháu lý luận rằng cậu bé không phải là người thất bại, vì cậu đã từ bỏ việc quan trọng để giúp đỡ người khác.

Khi quan tâm đến người khác thay vì kế hoạch của bản thân, chúng ta đang hành động giống như Chúa Jêsus. Chúa Jêsus đã hi sinh việc có nhà cửa, thu nhập ổn định và sự chấp nhận của xã hội để dấn thân chia sẻ chân lý của Đức Chúa Trời. Cuối cùng, Chúa Jêsus đã từ bỏ mạng sống Ngài để giải phóng chúng ta khỏi tội lỗi và cho chúng ta thấy tình yêu thương của Đức Chúa Trời (I Gi. 3:16).

Có nhiều sự khác biệt giữa thành công ở thế gian với thành công theo mắt Chúa. Ngài đề cao lòng thương xót thúc đẩy chúng ta cứu giúp những người khốn khổ và tổn thương (c.17). Ngài vui lòng với các quyết định bảo vệ người khác. Với sự giúp đỡ của Chúa, chúng ta có thể điều chỉnh các giá trị của mình để phù hợp với các giá trị của Chúa, cũng như hết lòng yêu Chúa và yêu người. Đó mới là thành tựu quan trọng nhất.