Bố của bạn tôi vừa mất gần đây. Khi ông ấy bị bệnh, tình trạng xấu đi rất nhanh và ông ra đi chỉ trong vài ngày. Bạn tôi và bố của anh ấy luôn có mối liên hệ mật thiết, nhưng vẫn còn rất nhiều câu chưa hỏi, nhiều điều chưa trả lời và nhiều cuộc trò chuyện còn chưa thực hiện. Còn rất nhiều điều chưa nói, nhưng bây giờ bố anh đã mất. Bạn tôi là một tư vấn viên: anh biết những thăng trầm của nỗi đau và cách để giúp người khác vượt qua sóng gió cuộc đời. Tuy nhiên, anh nói với tôi: “Đôi khi, tôi chỉ cần nghe giọng nói của bố, sự đảm bảo về tình yêu của bố. Điều đó luôn luôn có ý nghĩa với tôi.”

Một sự kiện quan trọng khi Chúa Jêsus bắt đầu chức vụ trên đất là Ngài chịu báp-têm bởi Giăng. Dù Giăng cố gắng từ chối nhưng Chúa Jêsus nhấn mạnh rằng Ngài cần phải làm điều này để trở nên giống như con người: “Bây giờ cứ làm đi, vì chúng ta cần phải hoàn tất mọi việc công chính” (Mat. 3:15). Giăng đã vâng lời Chúa Jêsus. Và rồi, có một điều xảy ra đã công bố địa vị của Chúa Jêsus cho Giăng Báp-tít cũng như đám đông và chắc hẳn điều đó cũng đã chạm đến tấm lòng của Chúa Jêsus. Tiếng của Cha làm vững lòng Con Ngài: “Đây là Con yêu dấu của Ta, đẹp lòng Ta hoàn toàn” (c.17).

Chính tiếng nói đó làm vững lòng mỗi tín hữu về tình yêu thương lớn lao của Ngài dành cho chúng ta (I Gi. 3:1).