Gary gặp một số vấn đề về thăng bằng khi đi bộ, vì vậy, bác sĩ chỉ định anh tập vật lý trị liệu để cải thiện khả năng giữ thăng bằng. Trong một buổi trị liệu, bác sĩ nói: “Anh đang quá tin vào những gì mình thấy, dù điều đó là sai! Anh chưa đủ trông cậy vào các hệ cơ quan khác của mình – những gì anh cảm nhận dưới bàn chân và các tín hiệu tai trong – cũng giúp anh giữ thăng bằng.”

Câu nói “Anh đang quá tin vào những gì mình thấy” gợi nhớ câu chuyện về chàng chăn chiên trẻ tuổi Đa-vít và cuộc đối đầu với Gô-li-át. Trong bốn mươi ngày, Gô-li-át, một tay vô địch người Phi-li-tin đã “đứng hướng về phía hàng ngũ Y-sơ-ra-ên” và chế nhạo họ hãy chọn người ra để đấu với hắn (I Sam. 17:16). Nhưng theo lẽ tự nhiên, những gì con người tập trung vào thường khiến họ sợ hãi. Sau đó, chàng trai trẻ Đa-vít xuất hiện vì cha cậu sai đem lương thực cho các anh mình (c.18).

Đa-vít nhìn nhận tình hình như thế nào? Ông đã nhìn với đức tin nơi Chúa, không phải bởi mắt thấy. Đa-vít nhìn thấy người khổng lồ nhưng tin rằng Chúa sẽ giải cứu dân sự Ngài. Dù chỉ là một chàng thanh niên trẻ tuổi, nhưng Đa-vít nói với vua Sau-lơ rằng: “Xin đừng ai ngã lòng vì tên Phi-li-tin kia! Đầy tớ bệ hạ sẽ đi ra chiến đấu với hắn” (c.32). Sau đó, Đa-vít nói với Gô-li-át: “Đức Giê-hô-va là Chúa của chiến trận, Ngài sẽ phó các người vào tay chúng tôi” (c.47). Và Chúa đã làm điều đó.

Việc tin cậy vào bản tính và quyền năng của Chúa sẽ giúp chúng ta sống bởi đức tin hơn là bởi mắt thấy.