Catherine và tôi là bạn thân thời trung học. Khi không nói chuyện qua điện thoại thì chúng tôi chuyền giấy trong lớp để lên kế hoạch ngủ lại nhà nhau. Thỉnh thoảng chúng tôi cùng nhau cưỡi ngựa và cùng hợp tác trong các dự án của trường.

Vào một chiều Chúa Nhật nọ, tôi bắt đầu nghĩ nhiều hơn về Catherine. Mục sư của tôi đã chia sẻ sáng hôm đó về cách để có được sự sống đời đời và tôi biết bạn của mình không tin vào những lời dạy của Kinh Thánh như tôi. Tôi cảm thấy nặng lòng, muốn gọi điện để giải thích cho cô ấy cách để có được mối liên hệ với Chúa Jêsus. Dù vậy, tôi do dự vì sợ cô ấy khước từ điều tôi nói và sẽ giữ khoảng cách với tôi.
Tôi nghĩ đây cũng là nỗi sợ khiến nhiều người trong chúng ta im lặng. Ngay cả sứ đồ Phao-lô cũng phải nhờ mọi người cầu nguyện để ông “dạn dĩ công bố sự mầu nhiệm của Tin Lành” (Êph. 6:19). Dù không thể tránh khỏi rủi ro khi chia sẻ Phúc m, nhưng sứ đồ Phao-lô nói rằng ông là “sứ giả” – người công bố sứ điệp của Chúa (c.20). Chúng ta cũng vậy. Nếu mọi người khước từ sứ điệp của chúng ta, họ cũng khước từ Đấng rao truyền sứ điệp. Chúa cũng cảm nhận nỗi đau cùng với chúng ta.

Vậy điều gì thôi thúc chúng ta lên tiếng? Chúng ta quan tâm đến mọi người, giống như Chúa (II Phi. 3:9). Đó là điều khiến tôi cuối cùng đã gọi cho Catherine. Thật ngạc nhiên, cô ấy không ngắt lời mà lắng nghe tôi nói. Cô ấy xin Chúa Jêsus tha thứ tội cho mình và quyết định sống cho Ngài. Chấp nhận rủi ro thật không hề vô ích.