Tôi đã rất lo lắng khi em trai mình phải phẫu thuật. Mẹ tôi giải thích rằng “bệnh cứng lưỡi” (ankyloglossia) là do bẩm sinh và nếu không được can thiệp, khả năng nói và ăn uống của em sẽ gặp khó khăn. Ngày nay, chúng ta sử dụng từ ‘cứng lưỡi’ để mô tả việc không nói được hoặc quá nhút nhát không chịu nói.

Đôi lúc chúng ta cũng bị “cứng lưỡi” khi cầu nguyện, không biết phải nói gì. Lưỡi của chúng ta bị trói chặt trong những lời sáo rỗng và những cụm từ lặp lại. Chúng ta hướng cảm xúc của mình lên trời, tự hỏi lời cầu nguyện của mình có đến tai Chúa không. Tư tưởng của chúng ta cứ đi vẩn vơ.

Khi viết cho những tín hữu ở Rô-ma vào thế kỷ thứ nhất, sứ đồ Phao-lô đề cập đến điều cần làm khi chúng ta không biết phải cầu nguyện thế nào. Ông khuyên chúng ta nên nhờ Thánh Linh giúp đỡ: “Thánh Linh giúp đỡ sự yếu đuối của chúng ta, vì chúng ta không biết phải cầu nguyện điều gì cho đúng, nhưng chính Thánh Linh dùng những sự thở than không thể diễn tả bằng lời mà cầu thay cho chúng ta” (Rô. 8:26). Khái niệm “giúp đỡ” ở đây là mang lấy gánh nặng. Và “sự thở than không thể diễn tả bằng lời” bày tỏ vai trò trung gian khi Đức Thánh Linh mang những nhu cầu của chúng ta đến với Đức Chúa Trời.

Khi chúng ta không biết phải nói gì trong lời cầu nguyện, Thánh Linh của Đức Chúa Trời giúp chúng ta sắp xếp lại những bối rối, đau đớn và xao lãng thành lời cầu nguyện hoàn hảo từ tấm lòng của chúng ta đến với Đức Chúa Trời. Ngài lắng nghe và đáp lời, đem lại sự an ủi chính xác mà có thể chúng ta không biết là mình cần cho đến khi chúng ta xin Ngài cầu thay cho chúng ta.