Michelle Grant đã huấn luyện một con hải ly con tên là Timber để trở về với thiên nhiên hoang dã. Khi cô đem con hải ly đi bơi trong một cái ao, nó thường quay trở lại thuyền kayak, rúc vào và xoa mũi. Một buổi sáng nọ, Timber không quay trở lại nữa. Michelle đã lùng sục cái ao suốt sáu tiếng đồng hồ trước khi bỏ cuộc. Nhiều tuần sau, cô tìm thấy một hộp sọ của hải ly. Cho rằng đó là Timber, cô đã khóc.

Tôi cảm thấy đau lòng cho Michelle và Timber. Tôi tự nhủ: “Hãy bình tĩnh lại, nó chỉ là một loài gặm nhấm lớn sống trong nước.” Nhưng sự thật là, tôi quan tâm – và Đức Chúa Trời cũng vậy. Tình yêu của Ngài vươn cao đến các tầng trời và xuống đến cả những sinh vật nhỏ nhất, là một phần trong sự sáng tạo mà Ngài kêu gọi chúng ta hãy quản trị cho tốt (Sáng. 1:28). Ngài bảo tồn “cả loài người và thú vật” (Thi. 36:5-6), “ban thức ăn cho thú vật và cho bầy quạ con…” (147:9).

Một ngày kia, khi Michelle đang chèo thuyền kayak trong ao nước gần nhà và thật bất ngờ – đó là Timber! Nó đã tìm thấy một gia đình hải ly và đang giúp gia đình đó nuôi hai con hải ly nhỏ. Nó trồi lên bên chiếc thuyền của Michelle. Cô ấy cười và nói: “Em trông rất ổn và đã có một gia đình xinh đẹp.” Nó gù gù, vẫy đuôi và bơi đến chỗ người mẹ mới của mình.

Tôi yêu thích những cái kết có hậu, đặc biệt là trong câu chuyện của tôi! Chúa Jêsus hứa rằng như Cha Ngài chăm sóc loài chim, Ngài cũng sẽ cung cấp bất cứ điều gì chúng ta cần (Mat. 6:25-26). Không có một con chim sẻ nào “rơi xuống ngoài ý muốn của Cha các con… Vì vậy, đừng sợ, vì các con quý giá hơn chim sẻ” (10:29-31).