Sê-sa Au-gút-tơ (63 TCN – 14 SCN), hoàng đế đầu tiên của La Mã, muốn được biết đến như một người cai trị theo luật lệ và trật tự. Dù xây dựng đế chế của mình dựa trên lao động nô lệ, chiến tranh và hối lộ tài chính, nhưng ông đã khôi phục biện pháp về thủ tục pháp lý và trao cho công dân của mình hình tượng lustitia, một nữ thần mà hệ thống luật pháp ngày nay gọi là Nữ Thần Công Lý. Ông cũng yêu cầu một cuộc điều tra dân số đã đưa Giô-sép và Ma-ri đến Bết-lê-hem, là nơi mà Đấng cai trị được mong đợi từ lâu đã giáng sinh, sự vĩ đại của Ngài sẽ vươn đến tận cùng trái đất (Mi. 5:2-4).

Điều mà Au-gút-tơ và cả thế giới đều không thể đoán trước là một vị Vua vĩ đại sẽ sống và chết theo cách cho thấy công lý thật sự là như thế nào. Nhiều thế kỷ trước đó, vào thời tiên tri Mi-chê, dân sự của Đức Chúa Trời đã một lần nữa rơi vào nền văn hóa dối trá, bạo lực và “kho báu gian tham” (6:10-12). Dân tộc yêu dấu của Đức Chúa Trời đã không còn nhìn xem Ngài. Ngài mong mỏi họ bày tỏ cho thế giới biết thế nào là làm điều công chính với người khác và bước đi cách khiêm nhường với Ngài (c.8).

Vị Vua Tôi Tớ phải đến để làm hiện thân cho công lý mà những người chịu tổn thương, bị lãng quên và bất lực luôn mong chờ. Lời tiên tri của Mi-chê được ứng nghiệm trong Chúa Jêsus cho thấy mối liên hệ đúng đắn được thiết lập giữa Đức Chúa Trời và loài người và giữa con người với nhau. Điều này xảy ra không phải do sự thúc ép từ bên ngoài bằng luật lệ và trật tự giống như Sê-sa, nhưng bằng sự tự do của lòng nhân từ, thương xót và tinh thần của vị Vua Jêsus Tôi Tớ.