Thất vọng với tình trạng tham nhũng và thói tiêu xài hoang phí đang tràn lan khắp vương quốc, vua Yeongjo (1694-1776) của Hàn Quốc đã quyết định thay đổi mọi thứ. Tuy nhiên, khi nỗ lực loại bỏ một điều gì, đôi lúc những thứ đáng trân trọng cũng theo đó mà mất đi. Trường hợp điển hình cho việc này là vua đã cấm nghề thêu chỉ vàng truyền thống vì quá xa xỉ. Chẳng bao lâu sau, kiến thức về quá trình kì công đó đã bị quên lãng.

Vào năm 2011, nữ giáo sư Sim Yeon-ok muốn khôi phục lại truyền thống đã mất từ lâu này. Đoán rằng lá vàng dát mỏng đã được dán lên một loại giấy làm từ thân cây dâu tằm và sau đó được cắt tay thành những sợi chỉ mảnh, bà đã tái tạo lại quá trình này, hồi sinh loại hình nghệ thuật cổ xưa.

Trong sách Xuất Ê-díp-tô Ký, chúng ta biết những kĩ thuật tinh xảo và sang trọng được dùng để xây dựng đền tạm – trong đó có chỉ bằng vàng để may trang phục tế lễ cho A-rôn. Những người thợ thủ công có tay nghề cao “cán vàng thành lá mỏng và cắt thành từng sợi rồi may xen vào sợi gai mịn, chỉ xanh, chỉ đỏ tía và đỏ thắm” (Xuất. 39:3). Điều gì đã xảy ra với tất cả những món đồ thủ công tinh xảo đó? Có phải những trang phục ấy chỉ đơn giản là bị cũ sờn theo thời gian? Hay chúng bị cướp đi như một chiến lợi phẩm? Phải chăng mọi công sức đều vô ích? Không! Mọi nỗ lực đều được hoàn thành bởi vì Đức Chúa Trời đã ban cho những chỉ dẫn thực hiện cụ thể.

Đức Chúa Trời cũng giao nhiệm vụ cho mỗi chúng ta. Đó có thể chỉ đơn giản là một hành động tử tế – phục vụ lẫn nhau cũng là cách thể hiện lòng biết ơn Chúa. Chúng ta không cần bận tâm rằng rốt cuộc thì điều gì sẽ xảy ra với những nỗ lực của mình (I Cô. 15:58). Bất kỳ nhiệm vụ nào được thực hiện cho Cha của chúng ta đều để lại giá trị đời đời.