Ludmilla, một góa phụ tám mươi hai tuổi, đã tuyên bố ngôi nhà của mình ở Cộng Hòa Séc là “Đại Sứ Quán của Vương Quốc Thiên Đàng”. Bà nói rằng: “Nhà tôi là một phần mở rộng của vương quốc Đấng Christ”. Bà chào đón khách lạ và bạn bè, những người chịu tổn thương và có hoàn cảnh khó khăn một cách đầy yêu thương. Đôi khi bà còn cung cấp thức ăn và chỗ ngủ với lòng thương xót và tinh thần cầu nguyện. Bà chăm sóc những người khách của mình dựa vào sự soi dẫn của Thánh Linh, bà vui mừng trong những cách Chúa đáp lời cầu nguyện của họ.

Bà Ludmilla hầu việc Chúa Jêsus qua việc mở cửa nhà và mở lòng mình, trái ngược với vị lãnh đạo tôn giáo lỗi lạc mà Chúa Jêsus đến để dự ngày Sa-bát tại nhà ông. Chúa Jêsus nói với với thầy dạy luật này rằng ông nên mời “những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù” đến nhà mình – chứ không phải là những người có thể trả ơn cho ông (Lu. 14:13). Trong khi lời Chúa Jêsus có ý phê bình người Pha-ri-si này tiếp đón Ngài vì lòng kiêu hãnh (c.12), thì bà Ludmilla đã mời mọi người đến nhà của mình để bà có thể là “công cụ yêu thương của Chúa và sự khôn ngoan của Ngài”.

Phục vụ người khác với sự khiêm nhường là cách để chúng ta có thể trở thành “người đại diện cho vương quốc thiên đàng”, như điều bà Ludmilla nói. Dù có thể cho người lạ chỗ ngủ hay không, chúng ta có thể đặt nhu cầu của người khác trước nhu cầu của chính mình theo những cách khác biệt và sáng tạo. Chúng ta sẽ mở rộng vương quốc của Chúa trong phần việc của mình ra sao trong thế giới ngày nay?