Đó là Chúa Nhật – ngày mà chúng ta gọi là Chúa Nhật Lễ Lá. Rõ ràng đây không phải là lần đầu tiên Chúa Jêsus đến Giê-ru-sa-lem. Là một người Do Thái, Ngài đến thành phố này hằng năm để dự ba kỳ lễ lớn (Lu. 2:41-42; Gi. 2:13; 5:1). Trong ba năm qua, Đấng Christ cũng đã thi hành chức vụ và giảng dạy tại Giê-ru-sa-lem. Nhưng vào Chúa Nhật này, sự vào thành của Ngài hoàn toàn khác.

Bằng cách cưỡi một con lừa con vào Giê-ru-sa-lem ngay thời điểm có hàng ngàn người thờ phượng đang tiến vào thành này, Chúa Jêsus là trung tâm của sự chú ý (Mat. 21:9-11). Tại sao Ngài lại chiếm vị trí nổi bật trước hàng ngàn người, trong khi ba năm qua Ngài chọn ẩn mình? Tại sao Ngài chấp nhận lời tuyên bố của dân chúng rằng Ngài là Vua chỉ năm ngày trước khi Ngài chịu chết?

Ma-thi-ơ cho biết điều này xảy ra để ứng nghiệm lời tiên tri năm trăm năm trước (Mat. 21:4-5) rằng vị vua được chọn của Đức Chúa Trời sẽ vào thành Giê-ru-sa-lem, “Ngài là Đấng Công Chính và ban sự cứu rỗi, khiêm tốn và cưỡi lừa” (Xa. 9:9; xem thêm Sáng. 49:10-11).

Đây không phải là cách thông thường mà một vị vua chiến thắng tiến vào thành vì họ thường cưỡi trên những con ngựa dũng mãnh. Nhưng Chúa Jêsus không cưỡi ngựa chiến đến. Điều này cho thấy Ngài là vị vua như thế nào. Ngài đến trong sự nhu mì và khiêm nhường. Chúa Jêsus đến không phải để gây ra chiến tranh, nhưng Ngài đến vì hòa bình, thiết lập hòa bình giữa Đức Chúa Trời và chúng ta (Cv. 10:36; Côl. 1:20).